Ngọn Lửa Champagne

Chương 11: Giấc mộng xuân

Trước Sau

break

Phòng ngủ chính của Tưởng Trạch Phú trong căn nhà cũ là một căn phòng cao cấp cực kỳ rộng rãi, tích hợp cả góc đọc sách, phòng thay đồ, phòng tắm và một ban công rộng mở hướng ra ngoài trời. Nội thất trong phòng nhất quán với tông màu trắng sữa và gỗ mộc, điểm xuyết thêm những chậu cau cảnh xanh mướt đầy sức sống.

Sau khi bước vào phòng, anh khẽ đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi vào phòng thay đồ thay bộ đồ ngủ, sau đó tiến thẳng vào phòng tắm.

Trong không gian tràn ngập hơi nước mịt mù, Tưởng Trạch Phú vuốt ngược mái tóc sũng nước ra sau. Ngay lúc đó, gương mặt của Dương Hòa Chi bất chợt hiện lên trong tâm trí anh.

Những ngón tay dài với khớp xương rõ rệt từ từ siết lấy dươиɠ ѵậŧ đang cương lên đến phát đau. Yết hầu sắc sảo trượt lên xuống theo từng nhịp thở, Tưởng Trạch Phú hơi nhíu mày, động tác tay bắt đầu có phần thô bạo.

Tiếng nước chảy xối xả, anh nghe thấy tiếng thở của chính mình bên tai vừa nặng nề vừa dồn dập. Người đàn ông có chút mất kiên nhẫn, anh dùng ngón tay quệt đi dòng dịch chảy ra từ mã mắt, dùng nó làm chất bôi trơn rồi thoa lên phân thân gậy. Phần quy đầu của anh đã căng cứng đến mức đỏ bừng.

Dòng nước ấm nóng chảy từ bờ vai xuống cơ bụng săn chắc, phía dưới gậy thịt to lớn thô cứng là những thớ cơ chân đang căng phồng, mạch máu xanh nhạt hiện rõ dưới làn da trắng lạnh. Gân xanh trên khuỷu tay đang chống vào tường của người đàn ông nổi lên cuồn cuộn, mỗi nhịp tuốt lươn đều dấy lên từng đợt du͙© vọиɠ khó lòng cưỡng lại.

Lòng bàn tay anh có một lớp chai mỏng, khi cọ xát vào dươиɠ ѵậŧ chỉ cảm thấy thô ráp như đang mài lên vỏ cây.

Sự giải tỏa này không mang lại kɧoáı ©ảʍ như anh mong đợi, anh khao khát nhiều hơn thế.

Tưởng Trạch Phú lạnh mặt, lần đầu tiên nảy sinh những ảo tưởng cụ thể về đôi bàn tay của một người phụ nữ ——

Tay cô rất đẹp, những đầu ngón tay cầm tách cà phê gốm sứ tỏa ra ánh sáng như ngọc trai dưới nắng sớm, móng tay được cắt tỉa tròn trịa gọn gàng, tựa như vầng trăng khuyết tạc từ tuyết mới.

Đôi khi, Tưởng Trạch Phú nhìn thấy cổ tay trắng ngần ấy lơ lửng nơi mép bàn làm việc bằng gỗ đàn hương, khi cô lật giở các trang tài liệu, những mạch máu xanh nhạt ẩn hiện dưới làn da gần như trong suốt, uốn lượn như dòng suối mùa xuân.

Nếu như cô chạm vào... nắm lấy phần quy đầu đang đẫm dịch của anh, quấn lấy thân gậy đang cương cứng của anh.

Thì sẽ thế nào?

Nghĩ đến đây, Tưởng Trạch Phú không kiềm chế được mà phát ra tiếng rêи ɾỉ.

Tiếng rên trầm đục mang theo tìиɧ ɖu͙© nồng đậm và sự dày vò khó nhịn, vang vọng giữa làn hơi nước.

Nghĩ lại thì, những nụ cười giả tạo của cô khi đối mặt với anh thực ra trông vô cùng vụng về, nhưng không hiểu sao lần nào cũng khiến ánh mắt anh phải dừng lại.

“Sẽ chẳng sao cả... mình chỉ là đang nghĩ về cô ấy, nghĩ về người phụ nữ này trong lúc thủ dâm mà thôi.”

Tiếng lòng thầm kín ấy như truyền từ trái tim Tưởng Trạch Phú đến tận đầu ngón tay, rồi nương theo dòng máu đang chảy xiết, dồn về nơi bộ phận sinh dục đang sưng tấy vô cùng kia.

Anh dần chìm đắm vào trong đó, cảm giác thỏa mãn của du͙© vọиɠ leo lên từng nấc một cách chậm chạp. Chẳng biết đã qua bao lâu, cuối cùng anh mới mơ hồ chạm đến ngưỡng muốn giải tỏa.

Lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ tích tụ bấy lâu vừa nhiều vừa đặc, bắn tung tóe lên sàn đá cẩm thạch và một phần vách tường phòng tắm.

Không khí xung quanh sực nức mùi vị nồng đượm. Tưởng Trạch Phú bình ổn lại tâm trạng, mang theo dư vị kɧoáı ©ảʍ còn sót lại, anh mặc quần áo ngủ rồi bước ra ngoài.

Đứng trước gương, anh rửa tay lại một lần nữa. Anh nhấn một chút xà phòng, tỉ mỉ chà xát kỹ càng từng ngón tay, rửa sạch rồi mới sấy khô.

Ánh trăng trải dài trên mặt chăn tựa như một đầm lầy màu bạc, đầu ngón tay Tưởng Trạch Phú vẫn còn để lại vết đỏ do hơi nước nóng trong phòng tắm ám vào.

Anh nhìn chăm chú vào những bóng đen loang lổ trên trần nhà, tim như bị một con kiến giẫm trúng dây thần kinh, rơi vào trạng thái thẫn thờ ngắn ngủi.

Nếu tình cảm của con người có thể được tính toán chính xác như báo cáo tài chính, logic chặt chẽ không một kẽ hở, thì đó chẳng qua cũng chỉ là một quy trình kinh doanh rập khuôn mà thôi.

Lý trí của Tưởng Trạch Phú vốn phải gồng mình kìm nén suốt cả ngày dài mới có thể duy trì được lớp vỏ bọc của một người bình thường.

Đêm về, trong phòng luôn đốt hương liệu an thần, anh dần chìm sâu vào giấc ngủ giữa làn hương trầm vây quanh.

Trong mơ, Tưởng Trạch Phú quay trở lại khoảnh khắc vừa tắm xong.

Anh khoác áo choàng tắm bước ra, nhìn thấy một cô gái trẻ đang đứng bên cạnh giường mình.

Cô gái có khung xương mặt vô cùng ưu tú, đôi mắt hạnh, hàm răng đều như ngọc, bờ môi đầy đặn, mang nét quyến rũ mà vẫn thanh tao. Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng thuần khiết, vẻ lạnh lùng xa cách tựa như bóng hoa mơ thưa thớt.

Tưởng Trạch Phú chưa từng yêu đương bao giờ, trong giấc mơ anh khẽ nhíu mày, rõ ràng đang suy nghĩ xem cô gái đột ngột xuất hiện này là ai.

Anh với lấy chiếc kính gọng vàng trên mặt bàn, sau khi đeo lên, khuôn mặt cô gái lập tức trở nên rõ nét hơn.

Ồ, hóa ra là cô gái trong điện thoại của Tưởng Lăng Vũ. Cô giống như bước ra từ trong ảnh, mặc đúng chiếc váy đó, sống động đứng ngay trước mặt anh. Độ rủ chân thực của tà váy và những gợn sóng từ các điểm ảnh trong ký ức hoàn toàn trùng khớp với nhau vào khoảnh khắc ấy.

Tưởng Trạch Phú trong mơ không còn chút buồn ngủ nào. Chẳng rõ là do tách cà phê cô thư ký pha ban ngày, hay vì đêm nay lại gặp được cô của thời đại học trong mơ, niềm vui sướиɠ thầm kín không thể chia sẻ cùng ai này khiến anh trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Tỉnh táo đến mức hưng phấn.

“Anh đứng đó làm gì thế, mau lại đây đi.”

Người trước mặt phát ra giọng nói có chút nũng nịu, mang theo ý vị hờn dỗi nhẹ nhàng.

Anh cảm thấy một luồng xúc động kỳ lạ xộc thẳng xuống phía dưới, sự thôi thúc đó khiến anh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, bèn bước thẳng về phía cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc