Ngọn Lửa Champagne

Chương 12: Vậy thì em hãy coi tôi là nó đi

Trước Sau

break

Tưởng Trạch Phú dán chặt tầm mắt vào cô, quan sát kỹ lưỡng từng phản ứng nhỏ nhất.

Dương Hòa Chi trong giấc mộng không hề lên tiếng. Cô chỉ khẽ cắn bờ môi đang ửng đỏ, đôi mắt trong vắt phủ một lớp sương mờ, long lanh tựa như chứa đựng cả một dòng suối mát lành.

Dáng vẻ của cô khi nhìn anh lúc này thực sự khiến người ta phải nảy sinh lòng thương xót, che chở.

Ánh mắt của Tưởng Trạch Phú sau lớp kính vẫn rất hờ hững, anh lặng lẽ đánh giá cô.

Mái tóc của Dương Hòa Chi không buộc gọn gàng như lúc đi làm, mà để xõa tự nhiên sau lưng. Những sợi tóc tơ nơi thái dương bị mồ hôi làm ướt, dính chặt vào làn da, khẽ run rẩy theo từng nhịp thở phập phồng của cô.

Những ngón tay thon dài của cô bấu chặt vào nếp gấp của chân váy, cô đứng đó im lìm như một chú cừu nhỏ lạc vào thế giới loài người, vừa thuần khiết lại vừa vô tội.

“Tại sao anh lại nhìn tôi?” Cô cất lời, giọng nói nhỏ nhẹ như hơi thở.

Tưởng Trạch Phú trong giấc mơ trở nên rất thành thật: “Vì em đẹp.”

Dương Hòa Chi nghe vậy lập tức khẽ cười thành tiếng: “Bình thường anh cũng hay khen bạn gái của người khác như thế à?”

Lúc này Tưởng Trạch Phú mới nhớ ra thân phận của cô, nhớ đến em trai Tưởng Lăng Vũ, nhớ đến ngày đầu tiên cậu em của anh mới biết yêu đã hận không thể phấn khích mà thông báo cho cả thế giới biết.

Ngay khi về nhà, thằng em của anh đã lập tức chia sẻ niềm vui ấy với người anh cả là anh.

Tưởng Trạch Phú khi đó còn chưa biết, bạn gái mới của em trai không phải ai khác, mà chính là cô gái trong bức ảnh mà em anh từng đưa cho anh và mẹ xem.

Em trai anh thật lòng rất yêu cô.

Tưởng Trạch Phú thoáng chút đấu tranh nội tâm, anh khẽ rũ mi mắt xuống.

Gọng kính của người đàn ông phản chiếu một góc cạnh sắc lạnh dưới ánh đèn ngủ ấm áp. Đôi mắt anh rất đẹp, con ngươi mang sắc màu sậm hơn người bình thường, hốc mắt sâu cùng hàng mi dài, lúc này nơi đáy mắt đang cuộn trào những cảm xúc ngổn ngang.

“Khen cũng cần lý do sao?”

Ngay khi Tưởng Trạch Phú vừa dứt lời, anh lập tức thấy lông mi của Dương Hòa Chi run lên bần bật, chiếc cổ thanh tú vươn cao như dáng một con thiên nga kiêu sa.

Cô lên tiếng đáp lại anh, bờ môi đỏ như màu son phấn bị răng cắn đến mức hằn lên những nếp nhăn li ti.

“Nếu là Tưởng Lăng Vũ, thì không cần.”

Phải trở thành người yêu của anh ấy, thì mới không cần phải vắt óc tìm lý do để khen ngợi cô.

Tưởng Trạch Phú đứng từ trên cao nhìn xuống cô, nghe thấy tên em trai mình, anh bỗng bật cười, trong giọng nói pha chút tự giễu đầy bất lực.

“Vậy thì em hãy coi tôi là nó đi.”

Vừa dứt lời, động tác của anh không hề có chút trì trệ hay do dự nào.

Tưởng Trạch Phú sải bước dài tiến về phía trước, cho đến khi bóng dáng cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy Dương Hòa Chi, che khuất mọi ánh sáng. Anh chộp lấy cổ tay cô, cúi đầu, ngậm lấy đôi môi mềm mại ấy.

Dây váy của Dương Hòa Chi lặng lẽ tuột xuống, giống như một chiếc lông vũ mất đi điểm tựa, từ từ trượt khỏi bờ vai, xếp chồng lên vòng eo thon thả, tựa như một cánh hoa tàn mềm mại rủ xuống đầu cành.

Bàn tay rộng lớn của Tưởng Trạch Phú phủ lấy xương cánh bướm tinh tế của cô. Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh trông cực kỳ gợi tình, động tác siết chặt lấy cô tràn đầy du͙© vọиɠ khao khát chiếm hữu.

Như một cơn cuồng phong nhiệt đới, anh ôm lấy cô, hôn cô, xâm nhập vào khoang miệng cô một cách mãnh liệt. Đầu lưỡi trơn mềm của cô linh hoạt đảo quanh phía sau hàm răng anh, tựa như đang bóp nát những hạt tinh thể nhỏ xíu, khiến tâm can Tưởng Trạch Phú ngứa ngáy không thôi, chỉ muốn tiến sâu hơn nữa.

Chẳng bao lâu sau, người trong lòng khẽ nghiêng đầu né tránh nụ hôn nóng bỏng đầy quyến luyến, cô khẽ rêи ɾỉ: “Ưm... kính của anh làm tôi đau.”

Tưởng Trạch Phú lùi lại một chút, rất kiềm chế mà thốt ra một lời xin lỗi.

Anh đưa tay tháo kính, tùy tiện ném xuống thảm, rồi vừa thở dốc vừa nhìn về phía Dương Hòa Chi.

Ánh đèn hắt lên người cô, phủ lên làn da trắng ngần như ngọc một lớp hào quang ấm áp, tựa như một lớp men sứ mịn màng, dịu nhẹ mà đặc quánh.

Cô thư ký ban ngày sẽ không bao giờ lộ ra dáng vẻ như thế này. Lúc này, gò má cô đỏ bừng, thần tình thẫn thờ mê đắm, nửa thân trên hoàn toàn trần trụi.

Tưởng Trạch Phú chỉ thấy trước mắt một mảnh trắng ngần nhức mắt. Đôi gò bồng đảo đầy đặn của cô đang phập phồng theo nhịp thở, cặp tuyết lê tròn trịa nảy lên vài nhịp, đỉnh hồng rung rinh như đang tạo thành những gợn sóng trong không trung.

“Tôi khó chịu quá…”

Tưởng Trạch Phú vươn tay ôm chặt lấy cô. Trong nháy mắt, cảm giác thỏa mãn, bản tính chiếm hữu cùng du͙© vọиɠ cuồn cuộn trào dâng đã hoàn toàn nuốt chửng lý trí.

Khoảng cách kéo gần khiến những giọt nước chưa khô trên tóc anh nhỏ xuống, men theo đường cong tròn trịa trên ngực Dương Hòa Chi mà chảy vào khe ngực chật hẹp.

Anh nhìn cô không rời mắt, đôi đồng tử đen sẫm phản chiếu gương mặt tinh tế của cô dưới ánh đèn mờ ảo.

Tưởng Trạch Phú cúi đầu, đôi môi ép sát lên, hôn lấy vệt nước vừa trượt dài kia. Anh mυ"ŧ mát một cách cuồng nhiệt, đầy chiếm hữu và không thể nào kìm chế nổi.

dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông nóng rực, dựng đứng làm căng phồng cả lớp vải lông của áo choàng tắm. Một gậy thịt đỏ rực, to dài hiên ngang vươn ra từ giữa đám lông đen rậm rạp. Anh sắp không thể trấn áp nổi những du͙© vọиɠ đang bừng bừng trỗi dậy này nữa.

Mồ hôi chảy từ đôi chân mày đen sắc sảo qua bên má, rồi lăn dài xuống xương quai xanh của cô. Dần dần, dường như không thể chịu đựng nổi sự cương cứng đầy dày vò này, anh rời môi khỏi đỉnh ngực của Dương Hòa Chi, dắt tay cô luồn vào bên trong vạt áo choàng tắm.

Người đàn ông gục đầu, tựa trán lên vai cô, giọng nói trầm khàn đặc quánh: “Em giúp tôi đi.”

Mãi không nhận được phản hồi, Tưởng Trạch Phú không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn người trong lòng.

Gương mặt xinh đẹp của Dương Hòa Chi ửng hồng, nhuốm chút xuân tình lên nét mặt vốn lạnh lùng ấy. Nhưng lông mi cô run rẩy, trong hốc mắt dần tích tụ hơi nước, rồi rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây. Cô cứ thế nhìn anh bằng ánh mắt đầy vẻ đáng thương, tội nghiệp.

Một người đẹp trong mộng như thế, nhưng lời nói ra lại tuyệt tình đến lạ.

“Anh quên tôi là ai rồi sao?”

“Không được đâu.”

Giấc mơ trở nên kỳ quái và mông lung, gương mặt của Tưởng Lăng Vũ đột ngột hiện ra.

Cảnh tượng quay về những năm tháng thời thơ ấu, khi lớp vỏ ve sầu còn dính chặt trên thân cây ngân hạnh già, Tưởng Trạch Phú phải kiễng chân để với lấy chiếc máy bay giấy của em trai bị mắc kẹt giữa các cành cây.

Tưởng Lăng Vũ túm lấy vạt áo anh, thút thít bảo: “Em cảm ơn anh.”

Trong phòng ngủ, tấm chăn ẩm ướt nhô lên một khối nhỏ đang run rẩy, Tưởng Lăng Vũ ôm siêu nhân Điện Quang, rụt rè hỏi: “Anh ơi, anh bảo siêu nhân Điện Quang có sợ sấm sét không?”

Anh cảm thấy em trai mình thật nhát gan và yếu đuối, thế là anh bịt tai em ấy lại, đếm từng nhịp tim cho đến khi tiếng sấm tan biến vào hơi thở đều đặn của Tưởng Lăng Vũ.

Cảnh tượng lại thay đổi, Tưởng Lăng Vũ cầm điện thoại khoe khoang trước mặt anh. Đó là tấm ảnh chụp chung với Dương Hòa Chi mà anh ấy vừa mới đăng lên vòng bạn bè, kèm theo dòng trạng thái: “Mặt trăng của tôi.”

Dương Hòa Chi...

Anh lẩm nhẩm tên cô, bắt đầu cảm thấy có chút hối hận, tại sao lại để cô ở bên cạnh mình.

Chắc chắn là vì gương mặt quá đỗi xinh đẹp kia đã quyến rũ anh.

Hơi thở của Tưởng Trạch Phú trở nên dồn dập, anh cảm thấy linh hồn mình như vừa bị chấn động mạnh, một cảm giác chua xót lạ lẫm và dữ dội lan từ xương sống lên tận các dây thần kinh.

Anh bừng tỉnh khỏi giấc mộng xuân.

Cửa gió của điều hòa trung tâm phát ra những tiếng rì rì khe khẽ, kim giây trong chiếc đồng hồ cây đang từng nhịp cắt nát sự im lặng tịch mịch.

Anh mở mắt, hàng mi vẫn còn vương lại dư vị của du͙© vọиɠ.

Cúi đầu nhìn lại, dươиɠ ѵậŧ của anh vẫn đang cương cứng, hoàn toàn chưa có dấu hiệu lắng xuống, vẫn là một khối lồi lên rõ rệt, cương cứng đến mức chống thẳng tấm chăn tạo thành một đường cong nhô cao đầy ngạo nghễ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc