Đêm đen tĩnh lặng, vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời phía trước kính chắn gió của chiếc xe sang.
Tưởng Trạch Phú tắt máy, gầm chiếc Bentley nghiến qua những chiếc lá ngô đồng khô tạo thành những tiếng lạo xạo, làm đàn chim sẻ xám dưới ánh đèn đường giật mình bay tán loạn.
Ánh trăng lọt qua cửa sổ, vỡ tan thành những hạt muối li ti, vừa khéo bao phủ lấy nửa khuôn mặt người đàn ông. Lúc này, giữa những đốt ngón tay đang khẽ gập lại, chiếc khuyên tai hoa dành dành xoay chuyển chậm rãi, như thể anh muốn nghiền ra chút hương đắng chát tích tụ suốt bao năm từ những cánh hoa kim loại ấy.
————
Cách đó ba mươi mét, phía dưới sảnh tòa căn hộ, Tưởng Lăng Vũ đang vươn tay đỡ lấy đồ đạc giúp Dương Hòa Chi. Cô xách một túi rau thịt vừa mua ở siêu thị, những lá cần tây đâm ra khỏi miệng túi, cọ vào chiếc áo nỉ xám được xắn đến khuỷu tay của Tưởng Lăng Vũ.
Sau khi đưa đồ cho bạn trai, Dương Hòa Chi lại từ ghế sau lấy ra chiếc lồng hàng không đựng chú chó nhỏ rồi ôm vào lòng. Hai người rõ ràng đang rất vui vẻ, Dương Hòa Chi còn rảnh rang đưa một bàn tay ra móc lấy ngón út của bạn trai. Họ vừa nói vừa cười, sóng bước đi vào sảnh căn hộ.
Trong xe, vẻ mặt Tưởng Trạch Phú không rõ vui hay buồn, anh chỉ lẳng lặng dõi theo bóng lưng hai người cho đến khi họ biến mất hẳn. Em trai anh dường như rất đỗi dịu dàng, luôn theo thói quen cúi đầu che chở cho thân hình gầy guộc của người phụ nữ.
Tưởng Trạch Phú tựa lưng vào ghế, anh hạ cửa kính xe xuống để gió lạnh ùa vào, giúp tâm trí tỉnh táo thêm vài phần.
Đây là khu dân cư cao cấp nhất trung tâm thành phố, cũng là dự án mà tập đoàn Hằng Tuyền vừa xây dựng vài năm trước. Là dự án của công ty mình, dĩ nhiên bất động sản cá nhân của anh ở đây không chỉ có một căn. Căn hộ mà Tưởng Lăng Vũ đang ở cũng chính do tự tay anh tặng.
Chỉ là anh không ngờ chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cậu em trai trẻ tuổi đã dẫn một người phụ nữ về đây chung sống.
Tại sao anh lại lái xe đến tận đây?
Tưởng Trạch Phú vốn là người luôn làm việc và suy nghĩ một cách có căn cứ.
Anh đã từng thấy ảnh của Dương Hòa Chi từ rất sớm trong điện thoại của em trai khi em anh còn học đại học.
Sau khi bị mẹ phát hiện, bà đã thuận tay đưa cho anh xem.
Lúc đó Tưởng Lăng Vũ còn có chút ngượng ngùng, thú nhận rằng đây là một đàn chị mà anh ấy đã thầm thương trộm nhớ từ lâu ở trường.
...
Quá xinh đẹp.
Đó là ấn tượng đầu tiên của anh về Dương Hòa Chi.
Đôi mắt ấy qua ống kính máy ảnh như thể đang nhìn anh một cách dịu dàng và thanh khiết. Nhưng khi đó anh chỉ liếc nhìn một cái, rồi bằng tất cả sự cao ngạo và tự phụ, anh thầm đánh giá rằng mắt nhìn người của em trai mình cũng tầm thường và trần tục như bao kẻ khác mà thôi.
Cho đến thời gian trước, mẹ anh có ý nói rằng công ty sắp đón một người mới và cần anh mở “cửa sau”.
Hóa ra mẹ anh sau khi xem ảnh cũng rất yêu quý cô.
Tưởng Trạch Phú cũng phải thừa nhận, người phụ nữ này khi ở công ty rất mực quy củ, làm việc cũng coi là ổn thỏa và chu toàn.
Anh vẫn nhớ rõ đôi bàn tay cô khi lần đầu bưng tách cà phê đưa cho mình, đôi tay vừa thon vừa dài, móng tay luôn được cắt tỉa vô cùng gọn gàng.
Anh không ngừng tự trấn an mình rằng, chẳng qua anh thấy cô không đến mức chỉ là một bình hoa di động mà thôi.
...
Tưởng Trạch Phú từng đinh ninh rằng mình sẽ chẳng bao giờ nảy sinh những ảo tưởng viển vông.
Thế nhưng, khoảnh khắc nhặt được chiếc khuyên tai, anh chợt nhận ra ánh kim loại rẻ tiền trên đó trông còn thuận mắt và tự nhiên hơn cả những món bảo vật đấu giá ở Sotheby's đang khóa chặt trong két sắt của mình.
Khi ánh đèn từ ô cửa sổ tầng 23 bừng sáng, Tưởng Trạch Phú mới chịu cất chiếc khuyên tai vào túi quần.
Tiếng khuy áo bạch kim cọ xát vào lớp vải tây vang lên giữa không gian tĩnh lặng, làm thức tỉnh những giọt sương đêm đang say ngủ trong bình sinh thái rêu trên bảng điều khiển.
Đây quả là một công thức toán học nực cười nhất.
Toàn bộ kính cửa sổ của khu dân cư này đều do đích thân anh chọn nhà máy và thiết kế, vậy mà giờ đây, chính chúng lại phản chiếu một vệt sáng ấm áp và lay động, đâm thẳng vào võng mạc của anh.
Nó như đang đo đạc lại ranh giới của thế giới lý tính trong lòng anh, lại vừa như mỉa mai một cơn đau âm ỉ, lạ lẫm vừa nảy sinh nơi lồng ngực.
——
Cuối cùng, Tưởng Trạch Phú lái xe trở về nhà cũ. Quản gia nhận được thông báo từ bộ phận an ninh nên đã đứng đợi ở cổng biệt thự để đón anh vào nhà.
Gió đêm cuối thu mang theo hương hoa tử đằng cuộn vào hiên, ánh đèn chùm pha lê rắc những đốm sáng li ti lên vai Tưởng Trạch Phú. Khi anh cúi đầu thay giày, đường may của chiếc áo sơ mi căng ra một đường cong rõ nét nơi thắt lưng.
Mẹ Tưởng thấy con trai cả về nhà thì có chút ngạc nhiên.
Bình thường anh rất bận rộn, gần như chỉ về ăn cơm vào Chủ nhật.
Hơn nữa, gia đình họ vốn phất lên từ ngành bất động sản, nhà cửa của hai anh em rải rác khắp nơi nên rất hiếm khi họ ngủ lại đây.
Bà đứng dậy từ chiếc ghế sofa nhung, lập tức đón lấy anh với nụ cười rạng rỡ: “Hôm nay đúng là chuyện lạ, sao con lại nhớ đường về nhà thế này?”
Tưởng Trạch Phú vừa đi vào trong vừa trò chuyện bâng quơ với mẹ.
“Ba ngủ chưa mẹ?”
Ba Tưởng là người có lối sống cực kỳ điều độ.
Hiện tại vừa qua mười giờ rưỡi, ông đã lên lầu nghỉ ngơi từ sớm.
Chỉ có mẹ Tưởng vì mải theo dõi phim truyền hình nên giờ vẫn còn ở phòng khách.
“Ông ấy vừa lên lầu thôi.” Mẹ Tưởng gật đầu đáp lời, rồi quay sang quan tâm con trai: “Có cần mẹ bảo người làm chuẩn bị đồ ăn đêm cho con không?”
Sau khi hai mẹ con ngồi xuống phòng khách, bà đẩy đĩa trái cây bằng lưu ly trên bàn trà về phía con trai. Những chiếc móng tay được chăm sóc kỹ lưỡng chạm vào thủy tinh phát ra tiếng lách tách giòn tan.
Tưởng Trạch Phú lắc đầu rồi tựa người vào sofa nghỉ chân.
Anh tùy ý vắt chiếc áo vest sang bên cạnh, nới lỏng cà vạt thêm nửa tấc.
Anh chưa ăn tối, nhưng lòng dạ đang ngổn ngang nên chẳng thấy chút cảm giác thèm ăn nào.
Mẹ Tưởng ngồi ở ghế sofa bên cạnh, chăm chú quan sát sắc mặt của con trai.
“Sao thế, công việc bận lắm à?”
“Cũng bình thường ạ, dự án phía Nam thành phố sắp được duyệt nên tuần này con phải chạy qua lại bên Cục Quy hoạch suốt.” Tưởng Trạch Phú thành thật trả lời. Ánh đèn trần hắt xuống, tạo thành những bóng mờ lay động nơi hốc mắt anh.
“Thế thì cũng phải chú ý nghỉ ngơi, sức khỏe là quan trọng nhất, công việc thì làm cả đời cũng chẳng hết được đâu.”
Ngón tay mẹ Tưởng mân mê đường thêu trên tay vịn sofa. Một lúc sau, như sực nhớ ra điều gì, bà lại cất tiếng hỏi: “Đúng rồi, bạn gái của em trai con ấy, biểu hiện ở công ty thế nào?”
Tưởng Trạch Phú khẽ chớp mắt, cơ hàm đanh lại.
Anh cất lời bằng một tông giọng nghe như thể rất bình thản, đưa ra lời nhận xét khách quan không chút cảm xúc.
“Rất tốt, cô ấy hoàn thành công việc rất xuất sắc.”
Trước mặt mẹ, anh không muốn để lộ bất cứ sự khác thường nào.
Mẹ Tưởng không hề nhận ra điều gì lạ lùng trong câu chữ của con trai. Nghĩ đến việc cậu con trai thứ luôn dành những lời khen có cánh cho Dương Hòa Chi, bà lại càng cảm thấy hài lòng về cô gái này.
“Ôi, mẹ thật sự rất thích con bé đó. Chẳng bàn đến chuyện xinh xắn đáng yêu, em trai con còn bảo ngày xưa ở trường con bé ưu tú lắm.”
“Cứ đà này, để con bé làm thư ký cho con thì đúng là phí hoài tài năng rồi.”
“...”
Tưởng Trạch Phú có chút cạn lời.
Chính anh là người đã phá lệ đưa Dương Hòa Chi lên tầng 46, nếu không, chỉ dựa vào hồ sơ năng lực thì cô hoàn toàn chưa đủ tiêu chuẩn để ngồi vào vị trí thư ký hành chính của văn phòng tổng giám đốc.
Vậy mà giờ đây, sau khi giúp em trai một ân tình, anh lại trở thành người như đang vùi dập nhân tài.
Mẹ Tưởng thấy ánh mắt sau lớp kính của con trai vẫn hòa nhã nhưng lạnh nhạt, ra vẻ không muốn nói gì thêm nên bà cũng chẳng hỏi sâu nữa.
Bản thân bà rất ưng ý Dương Hòa Chi.
Nhà họ Tưởng không có kiểu hôn nhân sắp đặt cổ hủ, các bậc trưởng bối đều rất cởi mở và tôn trọng ý kiến của các con trong việc chọn đối tượng kết hôn.
Ngặt nỗi, cậu con trai cả suốt ngày chỉ đắm đuối với sự nghiệp, gần ba mươi tuổi đầu vẫn chưa có nơi có chốn, nên giờ đây bà đặt hết kỳ vọng vào chuyện yêu đương của cậu út.
Tưởng Lăng Vũ mới tốt nghiệp không lâu, niềm đam mê chỉ xoay quanh đua xe và du lịch, cả năm chẳng mấy khi ở nhà và hoàn toàn không có ý định vào công ty rèn luyện.
Tuy nhiên, vì đã có cậu cả tài giỏi gánh vác việc kinh doanh nên gia đình không ép buộc cậu út phải làm điều mình không thích.
Nếu con út của bà tìm được một cô bạn gái thông minh, chu đáo, không cần gia thế quá hiển hách mà có thể khiến thằng bé tu tâm dưỡng tính, chịu khó về nhà nhiều hơn thì chẳng phải là chuyện vẹn cả đôi đường hay sao.
Bà rất tin tưởng vào mắt nhìn người của hai anh em.
Từ nhỏ chúng đã hòa thuận, Tưởng Lăng Vũ lại cực kỳ sùng bái và gần gũi với anh trai mình. Để Dương Hòa Chi vào công ty dĩ nhiên cũng có ý muốn thử thách và rèn giũa cô, dù sao thì bọn trẻ vẫn còn cả tương lai dài phía trước.
Mẹ Tưởng tự suy tính một hồi, cảm thấy kế hoạch này thật hoàn hảo.
Bà dặn con trai đi nghỉ sớm rồi lên lầu tắm bồn thư giãn.
Phòng khách rộng lớn chìm vào không gian tĩnh lặng.
Tưởng Trạch Phú vẫn ngồi im lặng, nét mặt không mảy may thay đổi, chỉ có lớp mắt kính là che đi vẻ sắc lạnh thoáng hiện nơi đáy mắt anh.