Thái phu nhân lên tiếng: “Được rồi, tiểu cô nương nhà người ta cũng đáng thương. Các con cũng có tuổi rồi, cũng coi như từng trải sự đời, hãy tự hỏi lòng mình xem, nếu các con gặp tình cảnh tương tự thì sẽ làm thế nào?”
Nhị phu nhân thấy mẹ chồng mở lời, vội biết điều đứng dậy: “Mẫu thân nói phải, là con dâu lỡ lời.”
Thái phu nhân quay sang Lý Chiếu Phù nói: “Phù Nhi, tổ mẫu biết con lo cho nhị ca, nhưng con cũng không được nói bậy, biết chưa?”
Lý Chiếu Phù bĩu môi, phu nhân Trấn Quốc Công kéo tay con gái, ra hiệu cho nàng ta đừng chọc giận tổ mẫu.
Thái phu nhân ngày thường rất hiền từ với con cháu, cũng ít khi can thiệp vào việc trong phủ, nhưng không có nghĩa là bà dung túng cho kẻ khác vô lễ với mình. Thái độ này của Lý Chiếu Phù, nếu làm Thái phu nhân giận, nói không chừng sẽ trách phạt nàng ta.
Bị mẫu thân nhắc nhở, Lý Chiếu Phù mới miễn cưỡng cúi đầu nói: “Vâng, cháu gái biết rồi ạ.”
Thái phu nhân nhìn nàng ta một cái, rồi nói với mọi người: “Sau này ai cũng không được nói những lời như vậy nữa, nếu để ta biết được, nhất định sẽ không tha!”
Mọi người đồng thanh vâng dạ.
Thái phu nhân nói: “Được rồi, ai làm việc nấy đi.”
Được câu này, người khác thì không sao, riêng Lý Hải của Nhị phòng như được đại xá, chạy biến đi mất dạng. Y đã chán ngấy cái cảnh này từ lâu, chỉ vì có Thái phu nhân ở đây, nên y mới miễn cưỡng nhẫn nhịn.
Nhị phu nhân vội vàng đuổi theo, nhưng nào còn thấy bóng dáng con trai đâu nữa?
Phu nhân Trấn Quốc Công đứng dậy, định về chính viện, Thái phu nhân nói: “Vợ cả, con đưa ta về đi.”
Phu nhân Trấn Quốc Công biết ngay Thái phu nhân có lời muốn nói riêng với mình.
Đỡ Thái phu nhân về sân viện Tùng Hạc của bà, phu nhân Trấn Quốc Công định đứng hầu Thái phu nhân dùng bữa, Thái phu nhân bảo: “Con cũng ngồi xuống ăn chút đi, mấy ngày nay con cũng đủ mệt mỏi rồi.”
Con trai hôn mê bất tỉnh, không ai đau đớn kiệt quệ hơn người làm mẹ như phu nhân Trấn Quốc Công, nhìn sắc mặt trắng bệch như giấy và đôi mắt sưng đỏ của bà là đủ hiểu.
Con dâu tuy không phải con gái ruột, nhưng họ đã làm mẹ chồng nàng dâu hơn hai mươi năm, tính ra thời gian con dâu bầu bạn với bà còn nhiều hơn cả con trai và con gái ruột.
Thái phu nhân biết người con dâu này xưa nay hiếu thắng, không muốn để người khác thấy sự yếu đuối của mình, nhưng bà có đang cố gượng ép bản thân hay không, Thái phu nhân làm mẹ chồng sao lại không biết chứ. Thấy con dâu tiều tụy thế này, trong lòng Thái phu nhân cũng thấy xót xa.
Nghe lời an ủi của Thái phu nhân, phu nhân Trấn Quốc Công cay sống mũi, suýt nữa trào nước mắt. Bà cố nén lệ vào trong, khẽ vâng một tiếng, ngồi xuống bên trái Thái phu nhân.
Nha hoàn trong viện của Thái phu nhân đã sớm bày bát đũa trước mặt phu nhân Trấn Quốc Công, bà cầm đũa lên, nhai hai miếng một cách vô vị.
Lúc này có ăn gan rồng tủy phượng cũng chẳng thấy ngon, Thái phu nhân miễn cưỡng ăn nửa cái bánh bao rồi buông đũa. Phu nhân Trấn Quốc Công thấy Thái phu nhân không ăn nữa, bản thân càng nuốt không trôi, cũng dừng đũa.
Thực ra với sự thấu hiểu lẫn nhau của hai người họ, dù không nói lời nào, cũng có thể hiểu ý đối phương.
Ngồi lặng lẽ một lúc, Thái phu nhân hỏi: “Con cũng nghĩ Tế Nhi bị cô nương kia khắc sao?”
Phu nhân Trấn Quốc Công cụp mắt xuống, lắc đầu.
Bà đâu phải hạng đàn bà ngu muội chốn phố chợ, sao có thể đi tin mấy lời vô căn cứ đó.
Thái phu nhân thở dài nói: “Tuy nói con gánh nợ cha, nhưng đã vào cửa rồi thì nó là người của phủ Trấn Quốc Công chúng ta. Một tiểu cô nương mười mấy tuổi đầu, nó cũng chẳng dễ dàng gì. Trút giận lên một cô bé vô tội vì lỗi của cha nó thì thật mất thể diện của phủ Trấn Quốc Công ta.”
Nhắc đến tiểu cô nương mười mấy tuổi, trong lòng phu nhân Trấn Quốc Công thoáng qua một tia nghi hoặc.
Hình như có gì đó không đúng. Cô nương kia trông không giống mười tám tuổi lắm.
Nhưng nữ quyến hai phủ vốn ít qua lại, Trần Tiến lại đi làm quan xa hai năm, gần đây mới về kinh thành, con gái ông ta, quả thực phu nhân Trấn Quốc Công chưa gặp bao giờ.
Huống chi, có người mặt mũi trẻ hơn tuổi cũng là chuyện bình thường.
Phu nhân Trấn Quốc Công không nghĩ sâu thêm nữa, chỉ đáp: “Con dâu đã hiểu ý của mẫu thân.”
Thái phu nhân chỉ nhắc nhở đến đó rồi thôi, vỗ nhẹ lên tay phu nhân Trấn Quốc Công, “Ta biết con tự có chừng mực.”
Ba chủ tớ Trần Linh Châu về đến viện Mai Lâm Thượng Trúc, trước giường Lý Tế đã lại vây kín các đại phu, nàng đang định bước tới xem sao, bỗng một người reo lên đầy vui mừng:
“Mọi người mau nhìn xem, Thế tử cử động rồi!”