Ngọc Quý Gả Thay

Chương 10

Trước Sau

break

Người nói Thế tử cử động là Thanh Nhi, đệ tử của Sở đại phu.

Mọi người nghe vậy đều kinh hỉ vạn phần, đồng loạt quay đầu nhìn Lý Tế.

Lý Tế vẫn nằm im thin thít.

Mọi người lại đồng loạt quay sang nhìn Thanh Nhi.

Thấy ai nấy đều nhìn mình, nửa ngờ vực nửa hoài nghi, mặt Thanh Nhi đỏ bừng lên, kiên quyết nói: “Ta thật sự nhìn thấy ngón tay Thế tử động đậy mà.”

Sở đại phu hỏi đệ tử: “Động đậy thế nào?”

Thanh Nhi đáp: “Thì... thì động một chút thế này này.”

Hắn khẽ cong ngón trỏ, ý nói Lý Tế đã cử động như vậy.

Thế là mọi người dán chặt mắt vào ngón tay Lý Tế, không dám chớp mắt nhìn chằm chằm suốt một nén nhang.

Lý Tế vẫn bất động.

Mọi người không khỏi thất vọng, bắt đầu nghi ngờ Thanh Nhi nhìn nhầm, ngay cả Thanh Nhi cũng bắt đầu tự nghi ngờ mình hoa mắt.

Sở đại phu chẳng biết là đang an ủi người khác hay tự an ủi mình, nói: “Đây là điềm lành, Thế tử đã động ngón tay, thì khả năng tỉnh lại đã tăng lên rất nhiều.”

Sở đại phu và đồ đệ Thanh Nhi rời đi không lâu thì ngự y tới.

Ngự y nơm nớp lo sợ, nhưng Trần Linh Châu nhìn toa thuốc ông ta kê, toàn là những vị thuốc quy củ thường thường, rõ ràng là kiểu còn nước còn tát cho có lệ, nàng không khỏi cảm thấy thất vọng cùng bực bội, bèn ra ngoài sân hóng gió cho khuây khỏa.

Đang ngồi trên xích đu đong đưa từng nhịp, bỗng nhiên bên tai vang lên giọng nói non nớt: “Tâm trạng tỷ không tốt, là do vừa mới cãi nhau sao?”

Trần Linh Châu quay đầu lại, chỉ thấy một bé trai khoảng năm sáu tuổi, mặt mũi thanh tú đứng bên cạnh, tay cầm một thanh kiếm gỗ, vẻ mặt nghiêm túc hỏi nàng.

Trần Linh Châu lắc đầu.

Bé trai lại nói: “Tỷ không hỏi ta là ai sao?”

Trần Linh Châu bật cười, hỏi: “Đệ là ai?”

Vừa rồi ở trung đường, vì Lý Chiếu Phù mắng nàng là sao chổi, nên nhiều người nhỏ tuổi và vai vế thấp hơn, nàng vẫn chưa kịp gặp mặt. Không hiểu sao, đứa bé này rõ ràng nàng mới gặp lần đầu, lại thấy quen quen như đã gặp ở đâu đó.

“ Đệ là con trai của cha đệ, là đệ đệ của nhị ca, đệ tên là Dung Nhi!” Bé trai kiêu hãnh đáp.

“Dung Nhi.” Trần Linh Châu gật đầu, “Thì ra Thế tử còn có một đệ đệ nhỏ thế này.”

Lý Dung cau mày: “Đệ không nhỏ đâu, đệ năm tuổi rồi đó, chẳng phải đã là người lớn rồi sao?”

Trần Linh Châu vốn đang buồn rầu trong lòng, nhưng những lời lẽ trẻ con của Lý Dung lại khiến nàng bật cười: “Đúng rồi, Dung Nhi đã là người lớn rồi.”

Lý Dung nở mỉm cười hài lòng.

“Tại sao họ nói là tỷ hại nhị ca? Sao chổi có nghĩa là hại nhị ca sao?” Cậu bé lại hỏi.

Trần Linh Châu không hỏi họ là ai, chỉ hỏi lại: “Dung Nhi có cảm thấy là tỷ hại không?”

Lý Dung nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: “Đệ thấy không phải.”

Trần Linh Châu cười nói: “Dung Nhi thật thông minh.”

Lý Dung lại hỏi nàng: “Sau này ta có thể sang tìm tỷ chơi cùng không?”

“Đương nhiên là được.”

Cậu bé cười rạng rỡ: “Vậy quyết định thế nhé, tỷ không được nuốt lời đâu đấy.”

Nói xong, cậu bé xoay người chạy đi, vừa chạy vừa ngoái lại nói: “Mai ta lại sang, tỷ phải đợi ta đấy nhé.”

Trần Linh Châu nhìn theo bóng lưng cậu bé, mỉm cười, rồi bước vào phòng.

“Thế tử thích ăn gì?” Nàng hỏi Hạnh Nhi.

Hạnh Nhi không biết. Nàng ta vốn là nha hoàn bên cạnh Thái phu nhân, Thái phu nhân thấy nàng ta chín chắn, làm việc thỏa đáng, không có tâm tư đen tối gì, lại thấy viện của Lý Tế thiếu một đại nha hoàn đáng tin cậy, nên mới phái nàng ta qua đây.

Vì vậy, nàng ta biết rất ít về sở thích của Lý Tế, thấy Trần Linh Châu hỏi vậy, nàng ta nhất thời ngớ người, nhưng nàng ta phản ứng lại rất nhanh, nói mình cũng không rõ lắm, nhưng nếu Trần Linh Châu thấy cần thiết, nàng ta có thể đi hỏi phu nhân Trấn Quốc Công.

Trần Linh Châu hỏi vậy, là vì nàng chợt nhớ ra một cách.

Hồi nhỏ có lần nàng bị sốt cao, hôn mê bất tỉnh, gọi thế nào cũng không phản ứng.

Sau đó có tiểu nha hoàn nướng khoai lang bên ngoài, mùi thơm bay vào trong phòng, nàng liền tỉnh lại, nhũ mẫu của nàng còn đùa rằng, chính mùi thơm của khoai lang đã đánh thức nàng.

Tuy chỉ là lời nói đùa, nhưng sau này Trần Linh Châu tra cứu y thư điển tịch, quả thực có tiền lệ như vậy, mùi hương có thể đánh thức một người.

Tình trạng của Lý Tế tuy khác nàng lúc đó, nhưng thử một chút cũng chẳng hại gì. Huống hồ Sở đại phu cũng nói, miễn là không chạm vào vết thương thì cách nào cũng có thể thử.

Ngoài ra, nàng cũng thấy hơi đói. Trước khi đi dâng trà nàng có ăn chút ít, nhưng màn kịch ở trung đường, cộng thêm sự mừng hụt vừa rồi khi tưởng Lý Tế tỉnh lại đã làm chút đồ ăn đó tiêu đi gần hết rồi.

Bày hết những món Lý Tế thích lên, nàng vừa ăn, Lý Tế cũng vừa ngửi được, một công đôi việc.

Nhưng Hạnh Nhi không biết sở thích của Lý Tế, nếu đặc biệt đến hỏi phu nhân Trấn Quốc Công, có vẻ là giống chuyện bé xé ra to, dù sao nàng cũng không đảm bảo hiệu quả.

Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Vậy bảo nhà bếp tùy ý làm vài món có mùi thơm nồng đậm một chút, bảo họ làm nhanh lên.”

Hạnh Nhi nghe lệnh là đi ngay. Rất nhanh sau đó, vài món ăn đã được bưng lên.

Trần Linh Châu sai đặt đồ ăn lên bàn ở đầu giường, gần phía đầu Lý Tế.

Hạnh Nhi tuy mặt lộ vẻ nghi hoặc nhưng cũng không nói gì, bày biện từng món lên theo lời nàng.

Trần Linh Châu nhìn qua, có những món thường ngày như giò heo kho tàu, món sơn hào như nấm gan ngỗng, lại có cả cá mú đỏ biển Đông.

Món nào cũng sắc hương vẹn toàn, nhìn thôi đã khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi.

Trần Linh Châu trước tiên đưa từng món đến dưới mũi Lý Tế cho hắn ngửi.

Đáng thất vọng là, dù là món nào cũng chẳng khiến Lý Tế có chút phản ứng.

Trần Linh Châu hơi thất vọng, nhưng hy vọng vốn dĩ đã mong manh, cũng không thể cưỡng cầu.

Nàng ngồi trước bàn ăn, tự mình từ từ thưởng thức các món ngon.

“Lý Thế tử,” nàng than thở: “Chính là vì mỹ thực nhân gian, chàng cũng đừng dễ dàng bỏ cuộc.”

Nàng đây là suy bụng ta ra bụng người, nàng coi trọng nhất là chuyện ăn uống, thích nếm thử đủ loại mỹ vị, tâm trạng vui vẻ thì ăn ngon để tự thưởng cho mình, tâm trạng không tốt cũng cần món ngon để an ủi bản thân.

Nhưng rõ ràng, Lý Tế không giống nàng, những món ăn thơm nức mũi này không lay chuyển được hắn.

Bàn ăn còn chưa kịp dọn đi thì Thái phu nhân, phu nhân Trấn Quốc Công và mấy đệ muội của Lý Tế đều kéo đến.

Nhìn thấy những món ăn đó, phu nhân Trấn Quốc Công cau mày, lộ vẻ không vui, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì.

Thái phu nhân cũng có chút nghi hoặc, hỏi Trần Linh Châu: “Trong phòng này là…”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc