Ra khỏi trung đường, ba chủ tớ đi được một đoạn, Tử Tô có khuôn mặt tròn trịa nhìn quanh thấy không có ai liền nói: “Tiểu thư hôm nay lợi hại quá! Giống như... giống như hồi còn bé vậy.”
Hồi bé vì cha mẹ thiên vị, nàng thường xuyên phản kháng kịch liệt, nhưng mấy năm gần đây, hiếm khi nàng đối đầu gay gắt với người khác như vậy, có điều tính cách con người dường như đã định hình từ nhỏ, tất cả những gì sau đó chỉ là ngụy trang, hễ đến thời khắc mấu chốt là lại “hiện nguyên hình”.
Nếu để cha mẹ nàng biết chuyện này, chắc lại mắng nàng bướng bỉnh khó dạy, chẳng tiến bộ chút nào.
Nhưng tình huống ngày hôm nay, dường như không cho phép nàng nhẫn nhịn.
Phục Linh lo lắng Trần Linh Châu sẽ vì chuyện này mà bị người trong phủ Trấn Quốc Công ghét bỏ, nhất là phu nhân Trấn Quốc Công, lúc nãy sắc mặt bà ấy rất khó coi. Mẹ chồng không thích nàng, ngày tháng sau này sẽ chỉ càng khó sống.
Trần Linh Châu thở dài: “Dù ta có nhận cái danh ‘sao chổi’ này, họ đã không thích ta rồi, thì vẫn sẽ không thích thôi. Đã đằng nào cũng thế, thay vì chịu đựng ấm ức, chi bằng để bản thân thoải mái một chút.”
Phục Linh ngẫm nghĩ một hồi thấy cũng đúng, nhưng nghĩ sâu hơn một chút, lại càng thấy buồn.
Tình cảnh khó khăn hơn họ dự tính, ba chủ tớ nhất thời không nói gì, lặng lẽ đi về phía viện Mai Lâm Thượng Trúc nơi họ ở, dọc đường đi, đám nha hoàn sai vặt trong phủ Trấn Quốc Công thấy chủ tớ nàng đều tránh như tránh tà, cứ như thể họ mang bệnh dịch vậy, khiến Tử Tô tức đến mức lại lẩm bẩm chửi thầm.
Sợ Trần Linh Châu nghe thấy lại buồn lòng, Phục Linh ngăn nàng ta lại: “Được rồi, đừng oán trách nữa, đừng để tiểu thư khó chịu trong lòng.”
Tử Tô lúc này mới sực tỉnh, vội vàng im miệng.
Sau khi Trần Linh Châu đi khỏi, chính đường chìm vào im lặng trong phút chốc, một lát sau, Nhị phu nhân Vương thị nhìn phu nhân Trấn Quốc Công cười nói: “Đại tẩu, tính khí của phu nhân nhà Tế, e rằng có chút quyết liệt đấy.”
Vương thị có chút hả hê, Lý Tế xưa nay vốn xuất chúng, khiến cho con trai Lý Hải của bà ta trông như kẻ bất tài vô dụng, nên Triệu thị luôn tự hào mình khéo dạy con, cứ làm như chỉ có mình bà biết nuôi con vậy.
Giờ đứa con trai rồng phượng kia e là khó giữ, không ngờ lại cưới về cô con dâu cũng chẳng phải dạng vừa.
Sau này mẹ chồng nàng dâu tranh đấu, tha hồ cho đại tẩu chịu đựng.
Bà ta trước đây đã từng nói với Triệu thị, con dâu thì cứ chọn đại đứa nào vừa mắt là được, đừng có kén cá chọn canh, bới lông tìm vết, nhưng hết lần này tới lần khác Triệu thị vẫn không nghe, cứ bảo không nỡ để con trai chịu thiệt thòi.
Ý là nói con trai bà quá xuất sắc, nữ tử tầm thường không xứng với hắn.
Hôm nay nhìn xem, dung mạo con dâu của Triệu thị quả thật không chê vào đâu được, nhưng một là con gái Trần Tiến, hai là cái tính nết này...
Bà ta thậm chí còn thấy có chút đồng cảm với Triệu thị. Kén chọn bao lâu, cô này không vừa ý, cô kia không đủ tốt, cuối cùng vớ phải cô con dâu như vậy. Mà bất lực hơn nữa là, hôn sự này do Hoàng đế ban, muốn trả cũng không trả được.
Phu nhân Trấn Quốc Công không nói gì, chỉ nhìn Vương thị với vẻ mặt không vui, rồi đưa mắt quét qua từng người có mặt.
Lý Tế gặp thích khách, bên ngoài đồn rằng có nội gián, tuy bà không cho rằng Nhị phòng và Tam phòng có đủ năng lực và mưu mô đó, nhưng cũng không thể không suy nghĩ nhiều.
Biết đâu có kẻ nào bị ma xui quỷ khiến câu kết với người ngoài thì sao.