Thấy Lý Tế cười, nàng cũng đáp lễ, nở một nụ cười nhẹ, hy vọng hôm nay không khí hòa thuận để tiện bề nói chuyện.
Kết quả là nụ cười gượng gạo này chọc cho Lý Tế cười ha hả, suýt chút nữa sặc cháo.
Tiểu nữ tử này, tuy tính tình xấu, lòng dạ hẹp hòi, tâm địa đen tối, quả thực vô cùng đáng ghét, nhưng đôi khi lại có bản lĩnh chọc người ta cười. Nhìn bộ dạng đó của nàng xem, nàng chẳng hề biết trông mình buồn cười đến mức nào đâu.
Hắn không nhịn được muốn trêu nàng một chút.
Hắn thong thả ăn hết bát cháo gà, lấy khăn chậm rãi lau khóe miệng, lúc này mới ung dung nói: “Tài nấu nướng này của nàng cũng tạm được. Tuy không so được với đầu bếp lớn, nhưng được cái mộc mạc tự nhiên. Ta ăn đồ của trù nương nấu liên tục nhiều ngày cũng hơi ngán, hai hôm nay ăn đồ nàng nấu, lại thấy kiểu đơn giản này cũng không tệ.”
Nghe ý này, dường như mỹ thực của nàng đã làm hắn động lòng, Trần Linh Châu trong lòng vui vẻ, vội nói: “Nếu Thế tử thích thì sau này ta sẽ làm nhiều cho Thế tử ăn.” Nói xong lại nở một nụ cười ngọt ngào mang vài phần lấy lòng.
“Ồ?” Lý Tế nghiêm mặt nhìn nàng nói: “Không phải nên là ngày nào cũng làm sao? Cổ thi có câu: ‘Ba ngày xuống bếp núc, rửa tay nấu canh thang’ (1), đã lấy chồng, làm vợ người ta, chuẩn bị cơm nước hàng ngày cho phu quân cũng là lẽ đương nhiên chứ?”
Cái tên đáng ghét này, chẳng lẽ hắn coi nàng là đầu bếp thật sao, nàng biết ngay hắn chẳng vô duyên vô cớ khen nàng mà.
Nhưng nàng có việc cần cầu hắn giúp, đành phải tạm thời cúi đầu nói: “Ta sẽ cố gắng thu xếp thời gian làm.”
Lý Tế lắc đầu, “Ta thấy nàng có vẻ miễn cưỡng lắm. Ta xưa nay không thích ép buộc người khác, thôi bỏ đi.”
Trần Linh Châu trong lòng bốc hỏa, tên này bắt nàng làm đầu bếp thì thôi đi, lại còn bắt nàng phải cầu xin hắn cho nàng làm.
Nàng nặn ra thêm một nụ cười: “Không miễn cưỡng, ta rất vui lòng. Huống hồ, đây cũng là bổn phận của ta.”
Nhìn bộ dạng không tình nguyện của nàng, trong lòng Lý Tế vui như mở hội, tiếp tục nói: “Vậy nàng có biết làm Phật nhảy tường không? Mai ta muốn ăn Phật nhảy tường, nàng có làm được không?”
Lửa giận trong lòng Trần Linh Châu suýt thì không kìm được nữa, tên này chắc chắn là cố ý! Phật nhảy tường là món mai có thể làm được ngay sao? Hơn nữa sao hắn có thể ăn Phật nhảy tường vào lúc này?
Nàng nói: “Thế tử, cách làm món Phật nhảy tường rất phức tạp, vội vàng thế này e là không làm kịp. Hơn nữa Thế tử lúc này không nên ăn đồ quá nhiều dầu mỡ bổ béo, Thế tử có muốn ăn thì cũng nên từ từ tẩm bổ thì hơn.”
“Không sao,” hắn nhìn sắc mặt Trần Linh Châu, nhịn cười: “Cũng không nhất thiết phải là ngày mai, nàng làm xong khi nào thì ta ăn khi đó.”
“Vẫn là không được, trong Phật nhảy tường có rượu, Thế tử đang dưỡng thương không nên uống rượu.”
“Cái này càng không sao.” Hắn nói: “Chút rượu đó đối với ta chẳng bõ bèn gì, người hành quân đánh trận như chúng ta, có ai bị thương mà không uống giọt rượu nào đâu. Nàng cứ yên tâm đi.”
Trần Linh Châu nhất thời cứng họng.
Thôi được rồi, đến lúc đó nàng bảo đầu bếp trong phủ làm là được, cùng lắm thì nàng giả vờ bưng lên cho hắn, đằng nào hắn cũng chẳng nếm ra được.
Lý Tế nhìn qua là biết nàng đang nghĩ gì, nói: “Nàng ngàn vạn lần không được để đầu bếp trong phủ nhúng tay vào, ta sẽ dặn dò họ, món này là tâm ý của thiếu phu nhân dành cho ta, họ không được xen vào.”
Trần Linh Châu: “...”
Thấy nàng sắp sửa phất tay áo bỏ đi, hắn cuối cùng cũng biết điểm dừng: “Thôi được rồi, đã là ta tạm thời không ăn được, sau này nàng muốn làm lúc nào thì làm.”
Trần Linh Châu tự nhiên bị giao cho cái việc dở hơi này, hoang mang một lúc suýt thì quên mất tại sao mình lại có mặt ở đây.
Phải rồi, nàng định nói chuyện gả thay.
Trấn tĩnh lại tinh thần, nàng mở lời: “Thế tử, có một chuyện, ta muốn thương lượng với chàng.”
“Ừ. Nói đi.”
“Thế tử, chuyện này...”
“Thế tử!” A Chuyết ở ngoài phòng lớn tiếng gọi: “Ngô hiệu úy cầu kiến, nói có việc quan trọng bẩm báo Thế tử.”
Chú thích:
(1) Hai câu thơ trích trong bài "Tân giá nương từ" (Lời cô dâu mới) của Vương Kiến đời Đường. Nguyên văn: "Tam nhật nhập trù hạ, Tẩy thủ tác canh thang."