Trần Linh Châu tranh thủ gặp các quản sự của mấy cửa hiệu dưới danh nghĩa nàng, bảo họ mang sổ sách đến cho nàng xem qua trước.
Việc này đối với nàng có chút khó khăn, nàng từng học xem sổ sách nhưng chưa từng thực sự quản lý cửa hiệu hay quản gia bao giờ.
Những việc này, các quý nữ thời nay trước khi xuất giá đều phải thực hành ít nhất nửa năm một năm để hiểu biết sơ qua về việc quản gia và lý tài, sau này về nhà chồng mới bắt nhịp nhanh được.
Nhưng vì Trần Linh Anh không thích nàng, không cho nàng học cùng, mẹ nàng từng nói đợi Trần Linh Anh xuất giá sẽ tìm cơ hội dạy nàng, nhưng cuối cùng nàng xuất giá vội vàng, chẳng kịp làm gì cả.
Cũng may trước kia nàng từng được tiên sinh phụ trách sổ sách chỉ điểm đôi câu, cộng thêm tư chất thông minh, xem cuốn sổ sách vẫn không thành vấn đề.
Phục Linh dâng lên một chén trà, đặt bên tay Trần Linh Châu.
Trần Linh Châu nhìn nàng ta, cười nói: “Em đừng hòng lười biếng, mau lại đây xem cùng ta, sau này đều giao cho em cả đấy.”
Phục Linh chín chắn, tính tình điềm đạm, việc quản lý sổ sách sau này giao cho nàng ta là thích hợp nhất.
Tử Tô cố ý nói: “Tiểu thư thiên vị, dựa vào đâu mà chỉ cho Phục Linh tỷ tỷ quản, em cũng muốn quản sổ sách.”
Trần Linh Châu cười nói: “Miễn là em ngồi yên được một chỗ thì cũng cho em quản.”
Tử Tô vội vàng lắc đầu, Trần Linh Châu cười: “Vậy thế này, tỷ ấy quản sổ sách, em quản ta.”
Tử Tô tuy không trầm ổn bằng Phục Linh, nhưng nàng ta phản ứng nhanh nhạy, lại dám làm dám chịu, ở một số phương diện khác thì không hề thua kém Phục Linh.
Tử Tô hỏi: “Tiểu thư, khi nào thì đi xem cửa hiệu ạ?”
Trần Linh Châu ngẫm nghĩ, giờ vẫn chưa phải lúc, nàng mới thành thân chưa được mấy ngày, không cần vội vàng chạy ra ngoài. Huống hồ mấy cửa hiệu đó vẫn làm ăn tốt, không chạy đi đâu được.
Phục Linh nhìn sắc trời, nhắc nhở: “Tiểu thư, sắp đến giờ chuẩn bị cơm cho Thế tử rồi.”
Trần Linh Châu gật đầu, đặt sổ sách xuống, đứng dậy đi xuống bếp.
Nàng phải tiếp tục “kế sách công tâm” của mình, sớm ngày thu phục Lý Tế.
Hôm nay nàng làm món cháo gà xé.
Cháo gà xé là dùng gạo ninh nhừ trong nồi đất, sau đó thêm thịt gà xé, nấm hương, các loại rau, dinh dưỡng phong phú, mùi thơm nức mũi.
Làm xong, nàng đặt bát vào khay, Phục Linh tiến lên bưng khay, hai chủ tớ đi sang Đông viện.
Phục Linh đặt khay lên bàn trong phòng, nhún người hành lễ rồi lui ra.
“Thế tử, ta xuống bếp làm cho chàng một bát cháo gà xé, chàng nếm thử xem.” Nàng cố gắng mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng đều như ngọc, cố tỏ ra chân thành và thân thiết nhất có thể.
“Ừ.” Hắn nhận lấy bát, liếc nhìn nàng một cái.
Nữ tử này đột nhiên thay đổi thái độ, bảo không có điều gì kỳ lạ thì đúng là không thể nào.
Hắn mặt không biến sắc, vừa ăn cháo vừa lén quan sát nàng.
Tiểu cô nương này trông chừng mười lăm mười sáu tuổi, trong đám nữ tử, nàng thuộc dạng cao ráo, nhưng có lẽ cơ thể chưa phát triển hết nên trông hơi mảnh khảnh. Vì vừa xuống bếp nên có chút nóng, trên mặt nàng lấm tấm mồ hôi, ửng hồng, làn da trắng nõn như ngọc. Dung mạo cũng coi như mắt sáng như châu, mũi dọc dừa thanh tú, mày ngài mắt phượng duyên dáng động lòng người, chỉ có điều, lúc này má nàng thỉnh thoảng lại phồng lên một cái, lông mi cứ chốc chốc lại chớp chớp một cách không tự nhiên, nhìn là biết đang chột dạ.
Vô cùng chột dạ.
Lý Tế không nhịn được khẽ cười một tiếng.
Tiểu nữ tử này, tuy gian xảo đáng ghét, nhưng có lẽ do tuổi còn nhỏ nên trong lòng không giấu được chuyện.
Trần Linh Châu bị nụ cười của hắn làm cho lóa mắt trong giây lát. Tên Lý Tế này tuy đáng hận, nhưng việc khiến bao nhiêu quý nữ danh môn kinh thành tranh nhau muốn gả, cũng không phải là không có lý do, hắn cười nhẹ một cái, lại có cảm giác như hoa xuân nở rộ.
Trần Linh Châu từng nghe kể về những tai nạn do nụ cười của Lý Tế gây ra.
Nghe nói trong một dịp lễ Thượng Tị trước đây, bên bờ sông Khúc Giang, có cô nương vì nhìn thấy nụ cười vô ý của Lý Tế mà ngẩn ngơ đứng hình, sau đó trượt chân ngã xuống nước, trở thành trò cười trong một thời gian dài.
Chuyện này Trần Linh Châu tuy thấy có phần phóng đại, biết đâu là tam sao thất bản, nhưng nàng đã thực sự chứng kiến nhiều cô nương vì thấy nụ cười của Lý Tế mà phấn khích đến mức hoa tay múa chân, hét lên thất thanh.
Đó là mấy năm trước khi hắn thắng trận trở về kinh, cưỡi trên con ngựa cao to, ngạo nghễ bất phàm, ý khí phong phát.
Lúc đó Trần Linh Châu cũng chen chúc trong đám đông xem náo nhiệt, thấy Lý Tế và những người khác cưỡi ngựa đi ngang qua trước mặt, anh tư bột phát, oai phong lẫm liệt, nàng khi đó còn chưa biết tính nết của hắn, càng không biết sau này mình sẽ gả cho hắn, nên cũng giống như bao người khác, hào hứng đi xem cho vui.
Không hiểu tại sao, trong đám đông bỗng bùng nổ tiếng la hét chói tai, lại có không ít nữ tử phấn khích vẫy khăn tay, còn nhảy cẫng lên. Trần Linh Châu ban đầu không hiểu chuyện gì, nhìn quanh quất, hỏi người biết chuyện ở bên cạnh, mới biết hóa ra tướng lĩnh bên cạnh Lý Tế không biết nói gì với hắn, khiến hắn cười rạng rỡ. Chỉ một nụ cười như thế thôi mà khiến bao nhiêu cô nương trong đám đông mất hết bình tĩnh và kiềm chế.
Quá đáng hơn là, sau khi Lý Tế đi qua, ngay sau đó có một tướng lĩnh khác dung mạo hơi khó coi cưỡi ngựa đi tới, những cô nương vừa nãy còn phấn khích hận không thể lao vào Lý Tế bỗng nhiên im bặt, chẳng bao lâu sau thì quay đầu bỏ về nhà.
Sự tương phản này quả thực quá thê thảm.
Trần Linh Châu lúc đó tuy thấy bất bình thay cho vị tướng lĩnh kia, cũng không hiểu nổi sự kích động vô cớ của đám nữ tử đó, nhưng cũng coi như đã được chứng kiến uy lực nụ cười của Lý Tế.
Nhưng nàng không phải những cô nương đó, nàng sẽ không bị nhan sắc của hắn mê hoặc đâu.
Nàng vẫn nhớ mục đích hôm nay của mình.