Ngọc Quý Gả Thay

Chương 43

Trước Sau

break

Đến giờ dùng bữa tối, A Chuyết dâng lên chủ nhân một bát cháo cá.

Lý Tế chẳng mấy hứng thú, thậm chí lười biếng chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn.

“Cứ để đó đi.” Hắn nói.

“Thế thì không được.” A Chuyết nói: “Nếu Thế tử không chịu ăn uống đàng hoàng, tiểu nhân sẽ đi báo cho phu nhân biết!”

Phu nhân Trấn Quốc Công lo lắng cho sức khỏe của Lý Tế, từng dặn dò A Chuyết ngay trước mặt Lý Tế rằng nhất định phải để Thế tử ăn uống đàng hoàng, nếu bữa nào ăn không ngon thì sẽ hỏi tội cậu. Lời này vốn là sợ A Chuyết không tận tâm, có ý răn đe, nhưng A Chuyết tuổi còn nhỏ, đôi khi không hiểu hết ý tứ của chủ nhân, lại tưởng phu nhân nói vậy là trao cho mình Thượng phương bảo kiếm, khi nào Lý Tế không chịu phối hợp ăn uống, cậu liền lôi thanh kiếm này ra dùng.

Nhưng Lý Tế chẳng mảy may dao động, hắn đâu phải trẻ lên ba mà sợ gã sai vặt đi mách mẹ?

A Chuyết thấy Thế tử chẳng sợ Thượng phương bảo kiếm của mình chút nào, cuống lên nói: “Thế tử đừng phụ tấm lòng của thiếu phu nhân, đây là do thiếu phu nhân đích thân xuống bếp làm đấy ạ.”

Ồ? Nữ tử này lại đột nhiên tốt bụng thế sao, nấu cháo cho hắn?

Lý Tế có chút không tin, nhìn bát cháo không động đậy.

Hắn không phải sợ trong cháo có độc. Tiểu nữ tử kia gan có lớn đến đâu chắc cũng không dám công khai mưu sát chồng.

Nhưng nếu không phải muốn giết hắn, không có việc gì thì tại sao nàng ta lại ân cần như vậy?

Chẳng lẽ trong cháo này có bỏ thứ gì bẩn thỉu? Bột gây ngứa? Hay là nàng có việc cầu cạnh hắn?

Lý Tế đoán là vế sau.

Nàng có việc gì cần cầu hắn?

“Thật đấy ạ, thiếu phu nhân nói Thế tử sức khỏe chưa hồi phục nên người đặc biệt nấu cháo cá cho Thế tử, Thế tử nhìn xem.”

Vừa nói, cậu vừa đưa bát cháo đến trước mặt Lý Tế.

Lý Tế liếc nhìn, trên mặt cháo lấp ló vài miếng cá và hành hoa, hơi nóng bốc lên nghi ngút, ngửi cũng thấy thơm.

“Thiếu phu nhân nói cháo cá rất tốt cho vết thương, giúp loại bỏ phần hoại tử và tái tạo da thịt, nếu Thế tử thấy hợp khẩu vị, sau này người sẽ làm nhiều cho Thế tử ăn.”

Cũng phải cho nàng một cơ hội, để nàng nói ra xem cầu cạnh hắn việc gì chứ.

Nhìn lại bát cháo, hắn miễn cưỡng nói: “Vậy thì thử xem sao.”

A Chuyết vội vàng dâng bát cháo lên.

Một thìa cháo vào miệng, Lý Tế nếm thử, thịt cá không bở cũng không dai, khá vừa miệng.

Khuê nữ thời nay trước khi xuất giá đều học nữ công gia chánh, nhưng đa phần chỉ học hời hợt bề ngoài, cái gọi là rửa tay nấu canh, chẳng qua cũng chỉ là làm màu cho có lệ.

Không ngờ trù nghệ của tiểu nữ tử này lại khá thật, hắn nhớ đến món bánh khoai môn sợi hôm nọ, nuốt một ngụm cháo xuống bụng.

Dự định ban đầu của hắn chỉ là ăn vài miếng cho có lệ, dù sao người ta cũng đã nấu rồi, lại bưng lên tận nơi, nếu không ăn miếng nào thì có vẻ cố tình làm khó nàng, trong viện này tai vách mạch rừng, lỡ truyền ra ngoài tam sao thất bản lại khiến tổ mẫu lo lắng vô cớ.

Nào ngờ nếm thử một miếng, lại thêm miếng thứ hai, nếm tới nếm lui, bát cháo đã thấy đáy.

Bát cháo này quả thực hơi nhỏ, Lý Tế cau mày nghĩ, người không biết còn tưởng hắn tham ăn đến mức nào nữa.

Thôi vậy, nể tình nàng nấu cháo cho hắn, nàng có yêu cầu gì, miễn không quá đáng, thì hắn cũng không phải là không thể cân nhắc.

...

“Biểu tỷ, tỷ cứ thế mà bỏ qua sao?”

Tại Triêu Hà Các trong Trần phủ, Trần Linh Anh và Dương Oản Nhu ngồi đối diện nhau, Dương Oản Nhu bĩu môi không vui.

Trần Linh Anh nâng chén trà lên, thổi nhẹ: “Không bỏ qua thì làm thế nào, giờ cũng đâu phải lúc gây rắc rối cho nó.”

“Nó là cái thá gì chứ, cũng xứng gả vào phủ Trấn Quốc Công làm Thế tử phu nhân sao?”

“Nó xách giày cho biểu tỷ cũng không xứng, hạng người như nó mà thay biểu tỷ gả cho Thế tử phủ Trấn Quốc Công, làm Thế tử phu nhân, muội thấy không đáng thay cho biểu tỷ!”

Trần Linh Châu gả cho người chết làm quả phụ thì được, dù sao đời quả phụ có tốt đến mấy cũng chẳng ra sao, nhưng Trần Linh Châu gả cho một Trấn Quốc Công Thế tử sống sờ sờ bằng xương bằng thịt, Dương Oản Nhu chỉ cần nghĩ đến thôi là đã thấy khó chịu khắp cả người.

Trần Linh Anh liếc nhìn ả: “Vậy muội bảo phải làm sao? Giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, ta còn cách nào nữa?”

Dương Oản Nhu nghẹn lời, ngập ngừng một lát rồi nói: “Biểu tỷ, muội không nuốt trôi cục tức này! Cho dù nó gả vào đó rồi, cũng phải quấy cho nó không được yên thân!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc