Ngọc Quý Gả Thay

Chương 46

Trước Sau

break

Lại không nói được rồi.

Trần Linh Châu lộ vẻ thất vọng, Lý Tế liếc nhìn nàng một cái, hỏi: “Việc nàng muốn nói, có phải việc gấp không?”

Nói gấp thì tự nhiên cũng gấp, nàng đến phủ Trấn Quốc Công đã mấy ngày rồi, sớm ngày cho phủ Trấn Quốc Công biết chuyện gả thay mới là thượng sách.

Chỉ là chuyện này tốt nhất nên nói ra khi không khí hòa thuận, hiệu quả mới tốt hơn. Lúc này Ngô hiệu úy đang đợi Lý Tế để bẩm báo việc quan trọng, nàng cứ khăng khăng đòi nói lúc này, Lý Tế chưa chắc đã kiên nhẫn nghe. Lỡ đâu không khéo thì chuyện này hỏng hết.

Đắn đo một hồi, nàng bất đắc dĩ nói: “Thế tử cứ giải quyết việc khác trước đi.”

Từ trong phòng bước ra, quả nhiên thấy Ngô hiệu úy và một người khác đã đứng đợi cách ngưỡng cửa Đông viện không xa.

Nàng đi lướt qua Ngô Tuấn và người kia, bọn họ thấy nàng liền cúi đầu chắp tay hành lễ, sau khi nàng đi qua, lại hơi ngoái đầu nhìn nàng một cái.

Trần Linh Châu hoàn toàn không hay biết gì, gật đầu chào bọn họ rồi quay về Tây viện.

Ngô Tuấn bước vào phòng trước, hành lễ với Lý Tế, “Thế tử.”

Hắn đến bẩm báo hai chuyện.

Chuyện thứ nhất là về Trịnh Văn Thục.

Theo tin tức Triệu Thanh gửi về từ Tề Vân sơn trang, nửa năm trước, Trịnh Văn Thục từng cứu một nữ tử bị chồng đánh đập trọng thương, đuổi ra khỏi nhà, nàng thương cảm nữ tử này không nhà để về nên giữ lại sơn trang. Nữ tử này sau khi lành thương, nói mình vô cùng cảm kích Trịnh Văn Thục, nguyện làm trâu làm ngựa cho trang chủ. Trịnh Văn Thục nói mình chỉ tiện tay giúp đỡ, nhưng nữ tử kia vẫn kiên trì, tranh làm những việc trong khả năng bên cạnh Trịnh Văn Thục.

Trịnh Văn Thục chỉ nghĩ nàng ta biết ơn báo đáp, vì nữ tử kia ăn ở tại sơn trang, để tránh nàng ta trong lòng bất an nên cũng mặc kệ nàng ta.

Nửa tháng trước, nữ tử này đột nhiên nói chồng nàng ta đã hối cải, muốn đón nàng ta về nhà, Trịnh Văn Thục khuyên nàng ta thận trọng, tránh lại sa vào hố lửa, nhưng nữ tử kia khăng khăng đòi về, còn khẩn cầu Trịnh Văn Thục đưa nàng ta đi một đoạn để răn đe người chồng.

Trịnh Văn Thục hiệp nghĩa, lại vốn có việc cần ra ngoài, liền nhận lời, cùng nữ tử kia rời khỏi sơn trang, chuyện sau đó người của Tề Vân sơn trang không rõ nữa, nhưng Trịnh Văn Thục quả thực đến nay vẫn chưa về, cũng đã mất liên lạc với người trong sơn trang.

Nói như vậy, nữ tử kia là cố ý ẩn nấp bên cạnh Trịnh Văn Thục, quan sát từng lời nói cử chỉ của nàng, sau đó tìm cơ hội hại Trịnh Văn Thục, rồi dịch dung thành Trịnh Văn Thục để ám sát hắn?

“Người của Tề Vân sơn trang biết được bao nhiêu về thích khách kia?”

“Phó trang chủ Tề Vân sơn trang nói, nữ tử kia lấy cớ không muốn nhắc lại chuyện đau lòng, rất ít khi nhắc đến quá khứ của mình, cho nên tuy ở lại Tề Vân sơn trang nửa năm, bọn họ cũng không biết nhiều về nữ tử kia. Có điều, lúc đó Trịnh trang chủ thấy nữ tử này bị chồng ức hiếp quá thảm thương, nên đã ra mặt thay nàng ta, đặc biệt đi lôi gã chồng kia ra đánh cho một trận. Lúc đó Phó trang chủ cũng có mặt, vô tình nhìn thấy trên bắp tay trái của gã có một vết bớt rất lớn.

Phó trang chủ đã vẽ lại diện mạo và vết bớt của gã đàn ông kia, giao cho Triệu Thanh, hiện giờ Triệu Thanh đang gấp rút trở về kinh thành.”

Lý Tế gật đầu, nói: “Tiếp tục điều tra, Trịnh trang chủ có thể vẫn còn sống. Còn cả ‘người chồng’ của thích khách kia nữa, nhất định phải tìm ra hắn. Ta ngược lại muốn xem xem, là ai nhọc lòng tính kế muốn giết ta như vậy.”

Ngô Tuấn vâng dạ.

Chuyện thứ hai Ngô Tuấn muốn bẩm báo, là về Trần Linh Châu.

Hắn gọi Mạnh Nhị đang đợi ngoài cửa vào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc