Ngọc Quý Gả Thay

Chương 37

Trước Sau

break

Trần Linh Châu trở về Tây viện, nằm vật ra trường kỷ, nói với hai nha hoàn: “Hai cái trang viên của hồi môn của ta, các em xem thích cái nào, chúng ta chuyển đến đó ở.”

Tử Tô khó hiểu hỏi: “Tiểu thư, lại xảy ra chuyện gì nữa sao?”

Trần Linh Châu bèn kể chuyện nhổ râu vừa rồi, nàng giơ hai tay lên trước mắt, lật qua lật lại, “Tại sao ta lại không quản được cái tay của mình cơ chứ?”

Hai nha hoàn che miệng cười trộm, đây nào phải không quản được tay, mà là không quản được cái tâm muốn “làm chuyện xấu” của mình.

Tiểu thư nhà mình đôi khi cũng tinh quái lắm.

Phục Linh cười nói: “Tiểu thư đừng lo, Thế tử không nổi giận ngay tại chỗ, nghĩa là không sao đâu.”

Tử Tô cũng nói: “Đúng vậy, nếu Thế tử muốn làm gì cô nương thì đâu cần đợi đến sau này.”

Trần Linh Châu lại không nghĩ vậy, vừa rồi chắc là do có Thái phu nhân ở đó, hắn nể mặt Thái phu nhân thôi.

Sợ rằng Lý Tế không dễ nói chuyện như thế đâu.

Quả nhiên, nàng mới ăn cơm xong, chợp mắt được một lúc thì Hạnh Nhi lại tới “mời” nàng.

Gặp Lý Tế, Trần Linh Châu nặn ra nụ cười trên mặt, nói: “Thế tử cạo râu xong, trông thật sảng khoái.”

Lý Tế phớt lờ lời nịnh nọt của nàng, liếc nàng một cái, cười cười, chậm rãi mở miệng: “Tổ mẫu nói bà muốn chép một cuốn kinh dâng lên bàn thờ Phật, ta nghĩ tổ mẫu lớn tuổi rồi, chép kinh sách có chút tốn sức, nên thay nàng nhận lấy việc này, nàng không có ý kiến gì chứ?”

Giúp Thái phu nhân chép kinh thì chẳng có gì để nói, nàng đương nhiên không có ý kiến, nhưng sau mấy sự việc trước đó, Trần Linh Châu lại nghi ngờ, sự tình không chỉ dừng lại ở đó.

Lý Tế đang ủ mưu tính kế gì đây?

Nhưng nhất thời nàng chưa đoán ra được, đành hỏi hắn: “Tổ mẫu muốn chép cuốn kinh nào?”

Lý Tế hất cằm về phía kệ sách bát bảo gỗ giáng hương: “Ở đằng kia, nàng xem đi.”

Nàng đi tới cầm cuốn sách ngoài cùng lên xem, là “Kinh Kim Cang”.

Nàng cầm cuốn kinh, nhấc chân định đi, “Ta mang về thư phòng chép, chép xong sẽ đưa đến chỗ tổ mẫu sau.”

Như vậy sẽ có cớ tạm thời không đến Đông viện nữa, nàng chép chậm một chút, Thái phu nhân chắc cũng chẳng nói gì được nàng đâu nhỉ? Dẫu sao cũng có người viết nhanh có người viết chậm, mà nàng “tình cờ” lại thuộc loại viết rất chậm. Đợi nàng chép xong kinh, e là vết thương của Lý Tế cũng lành hẳn rồi.

“Không cần.” Lý Tế nói: “Nàng chép ở đây là được, đồ đạc đều chuẩn bị sẵn cho nàng rồi.”

Trần Linh Châu nhìn theo ngón tay hắn, trong góc Đông Nam căn phòng kê một chiếc bàn dài bằng gỗ tử đàn, trên đó bày sẵn bút mực giấy nghiên, còn có một tấm lụa trắng.

Trần Linh Châu: “...”

Cũng may “Kinh Kim Cang” không dày, chắc sẽ chép xong nhanh thôi.

Nàng ngồi xuống trước chiếc bàn dài, bắt đầu sao chép.

Viết chữ trên lụa không phải chuyện dễ, chữ phải viết nhỏ, mực lại dễ bị nhòe, chỉ cần sai một chữ là hỏng cả tấm lụa.

Chép để Thái phu nhân dâng cúng Phật, nàng cũng không dám lơ là, mỗi chữ viết ra đều phải cân nhắc kỹ lưỡng, vì vậy hai canh giờ trôi qua, nàng mới chép được một chút xíu.

Cánh tay nàng mỏi nhừ, không kìm được đặt bút xuống, vung vẩy tay.

Bên ngoài bay vào một mùi thơm nồng nặc, là mùi thịt dê nướng.

Chép kinh lâu như vậy, nàng cũng hơi đói rồi, bèn muốn ra ngoài xem ai nướng thịt dê, tiện thể ăn một chút lót dạ.

Nàng đứng dậy nói với Lý Tế: “Thế tử, ta ra ngoài đi dạo một chút, hoạt động gân cốt rồi quay lại ngay.”

Lý Tế mỉm cười gật đầu: “Nàng cứ đi đi. Chỉ có một điều, nàng tuổi còn nhỏ chưa chắc đã biết: Phật không sát sinh, không ăn mặn, nếu nàng đã nhận việc chép kinh, trong thời gian này tốt nhất nên kiêng khem ăn chay. Kẻo vốn là ý tốt, lại thành ra khiến Phật Tổ trách tội tổ mẫu lòng thành không đủ.”

Trần Linh Châu lập tức phản ứng lại, hóa ra hắn đợi nàng ở chỗ này!

Nàng biết ngay mà, đâu thể chỉ đơn giản là chép kinh được.

Nhưng nếu để hắn nhìn ra nàng đang thèm nhỏ dãi thì chẳng phải trúng kế của hắn sao? Nàng nghiến răng, âm thầm nuốt nước miếng, làm ra vẻ thờ ơ nói: “Thế tử sợ ta ăn thịt dê nướng bên ngoài sao? Thế tử không cần lo, ta ghét nhất là ăn thịt dê.”

Nếu không phải tinh mắt thấy nàng lén nuốt nước bọt một cái, Lý Tế suýt chút nữa đã tin nàng rồi.

Bắn trúng hồng tâm rồi, hắn tiếp tục bỏ đá xuống giếng: “Cũng không chỉ thịt dê, các loại thịt khác, đồ cay nóng, trong thời gian chép kinh tốt nhất đều không nên động vào. Ta xem cuốn kinh này mỏng thôi, chép khoảng hai ba ngày là xong. Hai ngày này đành làm khó nàng ăn chay vậy.”

Trần Linh Châu thích ăn thịt và đồ cay nhất, một bữa không có mấy thứ này là thấy khó chịu khắp người, huống hồ là hai ba ngày.

Tên này đúng là biết tìm điểm yếu của nàng.

Tay trong tay áo nàng nắm chặt lại, ngoài mặt vẫn mây trôi nước chảy nói: “Thế tử nói phải, chép kinh đúng là nên tắm gội thắp hương, không dính đồ mặn. Nhưng hiện giờ vết thương của Thế tử đang trong giai đoạn quan trọng, ta chép sách trong phòng Thế tử, bắt Thế tử cũng phải ăn chay cùng, e là có hại cho sức khỏe Thế tử, chi bằng ta...”

“Không sao, nàng chép nhanh lên chút là được. Ta ăn chay một hai ngày không hề gì, Sở đại phu cũng bảo không vấn đề.”

Trần Linh Châu: “...”

Lý Tế cười cười, đuổi nàng: “Không phải nàng bảo muốn ra ngoài đi dạo sao? Đi nhanh về nhanh.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc