Ngọc Quý Gả Thay

Chương 36

Trước Sau

break

Lý Tế phát hiện, Trần Linh Châu ban đầu đúng là nơm nớp lo sợ, nhưng về sau nói là giúp hắn cắt râu, chi bằng nói là giật râu hắn thì đúng hơn.

Hơn nữa càng giật càng mạnh tay, hận không thể vứt cái kéo đi, trực tiếp nhổ từng sợi râu của hắn ra.

Nàng rất đắc ý, nhìn cái khóe miệng không kìm nén được kia là biết.

Trần Linh Châu tỉ mỉ cắt xong râu, hài lòng ngắm nghía Lý Tế.

Không ngờ nàng làm cái gì cũng có năng khiếu như vậy.

Nàng tự tin hẳn lên, phủi phủi vụn râu trên tay một cách gọn gàng, hỏi A Chuyết: “Tiếp theo làm gì?”

A Chuyết vội nói: “Thiếu phu nhân dùng khăn lau mặt cho Thế tử trước, lau cho hơi ẩm ẩm, sau đó mới dễ cạo.”

Trần Linh Châu nói được, sải bước đến bên chậu nước nhanh nhẹn vắt khăn, đi đến đầu giường, ấn khăn lên mặt Lý Tế chà xát qua loa một hồi.

Lau cho hơi ẩm, nàng cầm dao cạo, ấn mặt Lý Tế, chuẩn bị khai đao.

Lý Tế rùng mình một cái, nàng bất mãn ngăn hắn lại: “Đừng động đậy!”

Lời nói ra rồi mới nhận ra giọng điệu hơi hung dữ, liếc mắt nhìn Thái phu nhân, nàng vội vàng chữa cháy: “Thế tử chớ lộn xộn, ta chân tay thô kệch, nhỡ làm Thế tử bị thương thì không tốt đâu.”

Còn lộn xộn nữa, bị dao trong tay nàng làm bị thương thì không trách nàng được đâu nhé.

Lý Tế quả nhiên không động đậy nữa, hắn thậm chí còn nhắm mắt lại, như lão tăng ngồi thiền.

Trần Linh Châu gật đầu hài lòng, rất tốt, rất phối hợp.

Nàng ấn mặt Lý Tế, cạo sạch từng chút một những cọng râu lởm chởm.

A Chuyết cứ ấp a ấp úng, mấy lần định nói lại bị Thái phu nhân dùng ánh mắt ngăn lại.

Cậu không còn cách nào khác, đành nhắm mắt lại giống Thế tử.

Trời ạ, cạo râu sao có thể chỉ lau mặt một lần bằng khăn chứ, nước khô từ đời nào rồi, nhìn mặt Thế tử đỏ lên thế kia kìa!

Thái phu nhân thấy Trần Linh Châu trong lúc cạo mặt cho Lý Tế luôn nở nụ cười, Lý Tế tuy vẻ mặt lạnh nhạt nhưng lại dốc sức phối hợp, thậm chí vừa rồi Trần Linh Châu vụng về đến mức bà nhìn cũng không nổi nữa mà Lý Tế vẫn nhịn được, rõ ràng qua hai ngày chung sống, tình cảm hai đứa đã tiến triển vượt bậc.

Bà không khỏi đắc ý vì ý tưởng sáng suốt của mình.

Nếu đôi vợ chồng trẻ đã dần hòa hợp, bà dường như cũng không cần ở lại đây nữa, liền nói: “Tổ mẫu ngồi nãy giờ cũng hơi mệt rồi, ta về đây. Tế Nhi dưỡng thương cho tốt, để cháu dâu chăm sóc cháu chu đáo.”

Nói rồi bà đứng dậy, để Lục Nhi dìu đi ra ngoài.

Lý Tế mở mắt, Trần Linh Châu cũng dừng tay, đồng thanh nói: “Tổ mẫu đi thong thả.”

Thái phu nhân đi rồi, Trần Linh Châu vội vàng ném dao cạo vào khay, nhìn lại Lý Tế, quả nhiên mặt đẹp như ngọc, dung mạo sánh tựa Phan An, chỉ có điều chỗ vừa cạo xong đỏ rực bất thường.

Trên mặt Lý Tế dường như vương một tia lạnh lẽo, mắt thấy hắn sắp nổi đóa, nàng vội vàng nói: “Thế tử ngồi lâu rồi, mau nằm xuống nghỉ ngơi đi. A Chuyết, mau tới đỡ Thế tử nằm xuống.”

Bỏ lại câu nói đó, nàng ba chân bốn cẳng chạy biến.

A Chuyết đỡ Lý Tế nằm xuống, thấy mặt hắn bị thiếu phu nhân cạo đỏ lựng một mảng lớn, hỏi: “Thế tử, tiểu nhân lấy đá chườm cho ngài nhé?”

Thế tử đáng thương, thế này chắc đau lắm.

Lý Tế đưa tay sờ sờ cái cằm đang đau âm ỉ.

“Không cần.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc