Ngọc Quý Gả Thay

Chương 35

Trước Sau

break

“Tế Nhi.” Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gọi mang theo ý cười.

Là Thái phu nhân đến.

Không nói được rồi. Trần Linh Châu vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa có chút tiếc nuối, khó khăn lắm nàng mới lấy đủ can đảm.

Nhìn lại Lý Tế, hắn đã quay đầu nhìn ra cửa đón Thái phu nhân.

Thái phu nhân được nha hoàn mặt trái xoan Lục Nhi dìu chầm chậm bước vào, bà nhìn Lý Tế và Trần Linh Châu trong phòng, nụ cười càng thêm sâu sắc.

Trần Linh Châu hành lễ với Thái phu nhân, bước tới đỡ bà ngồi xuống chiếc đôn gấm trước giường Lý Tế.

Thái phu nhân theo lệ thường quan sát sắc mặt Lý Tế, gật đầu nói: “Hôm nay trông cháu lại khá hơn một chút rồi, tổ mẫu thấy cháu thế này mới coi như yên tâm. Cháu dâu, vất vả cho cháu rồi.”

Trần Linh Châu nặn ra một nụ cười đáp: “Đây đều là việc cháu dâu nên làm.”

Lý Tế liếc nhìn Trần Linh Châu một cái, quay sang nói với Thái phu nhân: “Tôn nhi đã đỡ hơn nhiều rồi, tổ mẫu sau này không cần vất vả như vậy, cứ phải đến thăm tôn nhi mãi.”

Thái phu nhân xua tay: “Không sao không sao, bộ xương già này của ta vẫn chưa rệu rã đâu, đến thăm cháu có đáng là bao, đại phu cũng bảo ta nên đi lại nhiều mà.”

Mấy bà cháu đang nói chuyện thì A Chuyết và Hạnh Nhi bước vào. A Chuyết bưng một chậu nước, Hạnh Nhi cúi đầu đi theo sau, tay cầm một cái khay, trên khay đặt một chiếc khăn mặt sạch sẽ, một con dao cạo nhỏ hơi cong và một cái kéo.

Hai người cúi người hành lễ: “Thái phu nhân, Thế tử, Thiếu phu nhân.”

Lý Tế không thích tỳ nữ vào gian nhà trong của mình quá nhiều, Hạnh Nhi đặt khay xuống, nhún người hành lễ rồi lui ra, A Chuyết đứng một bên chờ lệnh.

Nhìn bộ dạng này là muốn cạo mặt cho Lý Tế rồi.

Lý Tế từ hai ngày trước khi gặp thích khách đã không cạo râu sửa mặt, huống hồ là sau khi hôn mê.

Trước đó ai cũng chẳng còn tâm trí đâu lo chuyện này, A Chuyết là gã sai vặt hiểu chuyện, thấy râu Thế tử đã mọc dài khoảng hai tấc, tuy không làm giảm đi vẻ oai phong của Thế tử, nhưng bản thân cậu thích chàng lang quân mặt ngọc tuấn tú hơn, trước khi vào cũng không biết Thái phu nhân đã đến, bèn tự ý mang đồ cạo râu và chậu nước vào.

Thái phu nhân nhìn mặt Lý Tế, gật đầu tán thành: “Râu của Tế nhi đúng là nên cạo đi rồi.”

Trần Linh Châu thấy Lý Tế sắp cạo râu, nàng ở đây cũng được một lúc rồi, định thuận thế rời đi. Nàng đoán Thái phu nhân cũng sẽ không ở lại đây xem cháu trai cạo mặt, đang định tiến lên đỡ tay Thái phu nhân cùng bà đi ra, nào ngờ Thái phu nhân nói: “A Chuyết chân tay vụng về, chi bằng để cháu dâu làm thay đi.”

A Chuyết bỗng nhiên bị chê vụng về: “...”

A Chuyết tuy đôi lúc hơi ngốc nghếch, nhưng nhanh tay lẹ mắt là điều không thể nghi ngờ, đây cũng là lý do chính cậu có thể trở thành sai vặt thân cận của Lý Tế. Nghe Thái phu nhân nói vậy, trong lòng A Chuyết khó tránh có chút không phục, mở miệng định phản bác, định nói ngay cả Thế tử cũng khen cậu tay chân nhanh nhẹn, nhưng lại thấy ánh mắt nhàn nhạt của Thái phu nhân liếc qua. Thái phu nhân vẻ mặt hiền từ, ánh mắt nhìn A Chuyết cũng ôn hòa không giận dữ, nhưng A Chuyết lập tức im bặt.

Trần Linh Châu tự biết mình còn vụng về hơn, khó xử nói: “Tổ mẫu, cái này... cháu không thạo lắm.”

Thái phu nhân nói: “Không thạo cũng chẳng sao, cạo dần rồi sẽ thạo. Đứa trẻ thông minh như cháu, chút chuyện nhỏ này còn làm khó được cháu sao?”

Đây không phải chuyện nhỏ, và hơn nữa, còn thực sự có thể làm khó nàng.

Nàng chuyển ánh mắt sang Lý Tế, muốn hắn tự mình lên tiếng từ chối, dù sao cạo mặt không giống bón thuốc, chắc hắn còn không tình nguyện hơn nàng.

Nhưng tên này chỉ nhìn nàng với ánh mắt nhàn nhạt, không nói được, cũng chẳng nói không được.

Thái phu nhân giục: “Mau làm đi, không biết thì hỏi Tế Nhi ấy.”

Bất đắc dĩ, Trần Linh Châu đành phải đi tới bên cái khay, cũng chẳng biết nên cầm dụng cụ nào trước, nhìn cái này, ngó cái kia, do dự một lát rồi thì thầm hỏi A Chuyết: “Nên dùng cái nào trước?”

A Chuyết vô duyên vô cớ bị chê vụng về, đang tủi thân im lặng, lúc này thấy Trần Linh Châu hỏi, vội vàng đáp to: “Thiếu phu nhân, dùng kéo cắt bớt râu cho Thế tử trước ạ.”

Trần Linh Châu nghe lời cầm kéo lên, ngắm nghía trước.

Cây kéo này rất sắc, lưỡi kéo loang loáng ánh bạc.

Nàng cầm kéo đi đến trước mặt Lý Tế, nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau.

Nàng chưa từng cạo râu bao giờ, hắn tự mình không từ chối, lỡ có sây sát gì thì đừng có tính lên đầu nàng.

Người ta nói đôi mắt biết nói, nàng cảm thấy mình đã dùng ánh mắt bày tỏ thái độ rất rõ ràng rồi, với sự thông minh của Lý Tế, chắc chắn hắn cũng nhìn thấu đáo.

Lý Tế không nói gì.

Thế nghĩa là đồng ý rồi.

Rất tốt.

Nàng túm lấy một lọn râu nhỏ của Lý Tế, cẩn thận cắt một nhát.

Kéo rất sắc, lọn râu đầu tiên cắt rất thành công.

Nàng cố gắng cắt râu thật ngắn, tay bất giác dùng lực, có lẽ là kéo đau, Lý Tế khẽ cau mày.

Nàng buông tay, Lý Tế cũng giãn mày ra.

Nàng lại túm một lọn khác, Lý Tế lại cau mày.

Nàng lại buông tay.

Cứ thế vài lần, nàng phát hiện Lý Tế tuy thỉnh thoảng cau mày nhưng không hề kêu đau, cũng không mở miệng ngăn nàng lại.

Lúc này không làm chút gì đó thì đợi đến bao giờ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc