Đọc cho Lý Tế nghe hết nửa cuốn sách, Trần Linh Châu miệng khô lưỡi đắng, phải uống liền hai ấm trà mới bù đắp được chút nước bọt đã hao tổn.
Tử Tô xót xa nói: “Không phải bảo là đọc sách cho Thế tử nghe thôi sao, sao tiểu thư lại mệt thành ra thế này?”
Đọc sách thì không mệt, nhưng đọc cho Lý Tế nghe thì rất mệt.
Trần Linh Châu vừa uống trà vừa thắc mắc, Lý Tế hôm nay diễn hết màn này đến màn khác là có ý gì?
Chẳng lẽ là để trả thù nàng? Vì nàng cho hắn uống nước đậu phụ thối nên hắn muốn ăn miếng trả miếng? Hay là vì nàng là con gái của cha nàng, nên hắn muốn hành hạ nàng?
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không ra kết luận gì, đành gác lại một bên.
Ngày hôm sau, Trần Linh Châu vừa dùng bữa sáng xong không lâu, Hạnh Nhi lại đến “mời” nàng.
Trần Linh Châu định tìm cớ không đi, Hạnh Nhi nói: “Thái phu nhân bảo lát nữa người sẽ qua đấy ạ.”
Trần Linh Châu nhìn Hạnh Nhi đang cười gượng gạo một hồi lâu, đành phải xốc lại tinh thần, lê từng bước sang Đông viện.
Chỉ tiếc Tây viện quá gần Đông viện, nàng cảm giác mình mới đi được hai bước đã đến trước mặt Lý Tế.
Lại đến giờ Lý Tế uống thuốc.
Một lần lạ, hai lần quen, sau lần đầu bón thuốc, Trần Linh Châu đã nắm bắt kỹ thuật cực tốt, mỗi lần chỉ bón một chút xíu đầu thìa, một bát thuốc bón hết cả nén nhang, khiến Lý Tế đắng đến mức lông mày xoắn lại thành nút thắt.
Chỉ tiếc thìa cuối cùng vì vội vàng kết thúc nhiệm vụ, nhất thời sơ sẩy, để nước thuốc dính lên khóe miệng Lý Tế.
A Chuyết nhận lấy bát không đặt lên khay, quay lại thấy khóe miệng Lý Tế dính thuốc, vội vàng tìm khăn tay.
Nhưng có lẽ khăn đều mang đi giặt chưa lấy về, cậu tìm mãi không thấy chiếc nào dùng được, Trần Linh Châu đang định nhắc cậu đi tìm Hạnh Nhi lấy mấy cái khăn sạch, A Chuyết bỗng vỗ đầu cái bốp đầy ảo não, nói: “Ta ngốc thật đấy, trong tay thiếu phu nhân chẳng phải đang có một cái sao. Thiếu phu nhân, người cho Thế tử mượn khăn tay của người để dùng một chút đi.”
Nói xong cũng chẳng cần biết Trần Linh Châu có đồng ý hay không, cậu xoay người bưng khay đi ra ngoài.
Trần Linh Châu: “...”
Gã sai vặt này của Lý Tế, lúc thông minh thì rất thông minh, cực kỳ được việc, nhưng lúc ngốc nghếch thì ngốc đến mức khiến người ta sôi máu.
Trần Linh Châu có chút khó xử. Nếu không đưa, thì chỉ là một chiếc khăn tay, lau một cái cũng không cho, nghe có vẻ keo kiệt; nhưng nếu đưa, để Lý Tế dùng khăn tay của nàng lau miệng, cứ thấy có chỗ quái lạ.
Do dự vài nhịp thở, nàng vẫn quyết định ra ngoài tìm Hạnh Nhi lấy khăn, nhưng Lý Tế dường như nhận ra sự không tình nguyện của nàng, lại đưa tay ra, từ từ rút chiếc khăn từ trong tay nàng từng chút một.
Hắn giơ tay lên có lẽ vẫn động đến vết thương, Trần Linh Châu thấy hắn khẽ chau mày.
Thở dài cam chịu số phận, nàng nói: “Vẫn là để ta làm cho.”
Lấy lại chiếc khăn từ tay hắn, nàng dùng khí thế Võ Tòng đả hổ, lau bừa vài cái lên khóe miệng hắn.
Nhưng ngoài khóe miệng, ban nãy còn có một giọt thuốc rớt lên mu bàn tay Lý Tế, hắn lại lấy chiếc khăn từ tay nàng, lau lau mu bàn tay.
Có lẽ hình con heo thêu trên khăn làm cộm tay hắn, lau tay xong, hắn cầm chiếc khăn đưa lên trước mắt nhìn, trên khăn thêu một con heo dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu, đang vui vẻ gặm cỏ.
Kiểu dáng này không thường gặp, người ta thường thêu hoa cỏ chim muông trúc biếc lên khăn tay, quả nhiên hắn nói: “Kiểu dáng thêu trên khăn của nàng, thật đặc biệt.”
“Thêu bừa thôi.” Nàng thuận tay lấy lại khăn, thái độ tùy ý, như thể đang nói về một chuyện cỏn con không đáng nhắc tới, nhưng tim lại đập nhanh không kiểm soát.
Nàng tuổi Hợi, nên mới thêu hình con heo lên khăn tay, chuyện này mà nói ra, Lý Tế sẽ biết nàng không phải Trần Linh Anh.
“Tên tự của nàng là gì?”
Trần Linh Châu nhìn hắn, chỉ thấy sắc mặt hắn nhàn nhạt, không nhìn ra là đang thăm dò hay chỉ thuận miệng hỏi.
Nàng không khỏi đoán già đoán non xem có phải hắn đã biết gì rồi không, nếu phải, nàng nên thú nhận trước khi hắn vạch trần, nhưng nếu hắn chỉ thuận miệng hỏi, lúc này dường như cũng chưa phải thời cơ tốt để nói toạc ra.
Nhưng nếu không nói, thì bao giờ mới là thời cơ tốt đây.
Thôi kệ, rụt đầu cũng một đao mà thò đầu cũng một đao, chọn ngày không bằng gặp ngày, gặp ngày không bằng ngay hôm nay. Bất kể hậu quả thế nào, nàng chịu hết là được.
Quyết định xong, nàng hít sâu một hơi: “Ta...”