Về đến Tây viện, nàng nằm vật ra giường, than thở: “Mới tự do được hai ngày, ta lại mất tự do rồi.”
Mấy ngày nay nàng sống cực kỳ thoải mái, thậm chí còn nghĩ cứ sống thế này mãi thì tốt biết bao. Ai ngờ Thái phu nhân lại kiếm việc cho nàng làm. Vốn định qua loa cho xong chuyện, sau này hắn không tìm nàng, nàng cũng không làm chướng mắt hắn, hai bên sống yên ổn với nhau, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng Thái phu nhân lại bảo Hạnh Nhi cứ đến giờ là sang mời nàng, còn nói nếu Hạnh Nhi làm lỡ việc thì sẽ phạt Hạnh Nhi.
Nàng tự kiểm điểm lại mình, có lẽ là do hai ngày nay chơi vui quá, tiếng cười truyền ra tận ngoại viện, nên mới thu hút sự chú ý của Thái phu nhân. Vui quá hóa buồn, đây chính là ví dụ nhãn tiền.
Tử Tô hỏi nàng: “Tiểu thư, tại sao Thế tử không từ chối nhỉ?”
Trần Linh Châu cũng không nghĩ ra, từ đầu đến cuối, Lý Tế không nói một câu phản đối nào, nếu hắn dứt khoát từ chối, thì Thái phu nhân cũng chẳng tiện nói gì nữa chứ?
Rõ ràng cả hai đều không tình nguyện, hắn không nói gì, làm như thể chỉ có mình nàng là không muốn vậy.
Chẳng lẽ hắn trông chờ nàng từ chối để phủi sạch quan hệ trước mặt Thái phu nhân?
Cái tên Lý Tế này, cũng gian xảo thật.
Sau bữa trưa, nàng đang ngồi xích đu cho tỉnh táo thì Hạnh Nhi tới.
Hạnh Nhi hành lễ: “Thiếu phu nhân, đến giờ sang Đông viện rồi ạ.”
Trần Linh Châu hỏi: “Thế tử không nói ta không cần sang sao?”
Hạnh Nhi lắc đầu, “Thế tử không nói gì ạ.”
Trần Linh Châu lẩm bẩm, chẳng lẽ đúng như nàng đoán thật?
Nàng đến phòng ngủ ở Đông viện, Lý Tế đang ngồi ở đầu giường, thấy nàng đến liền chỉ vào cái kệ sách bát bảo khảm hoa sen dây bằng gỗ giáng hương: “Đều ở kia cả.”
Trần Linh Châu ngẩn ra: “Cái gì?”
“Sách.” Hắn nói: “Sách ta muốn đọc.”
Trần Linh Châu ngơ ngác quay đầu lại, thấy trên kệ sách xếp đầy ắp mấy chục cuốn sách. Nàng bước tới, xem tựa đề. Mấy cuốn này, hai hôm trước khi nàng vẫn ở đây, vẫn chưa có.
Hắn dường như nhìn thấu suy nghĩ của nàng, nói: “Ở đây có một số là tổ mẫu sai người mang tới, một số là A Chuyết lấy từ thư phòng qua, nàng cứ đọc trước đi, nếu không đủ lại bảo A Chuyết lấy thêm.”
Trần Linh Châu: “...”
Nhiều sách thế này, đọc đến ngày tháng năm nào.
Nàng đảo mắt suy tính vài vòng, rồi mới đưa tay rút một cuốn “Binh pháp Tôn Tử”.
Lý Tế lại nói: “Khoan xem cuốn đó, lấy từ cuốn ngoài cùng bên phải, đọc lần lượt từng cuốn một.”
Trần Linh Châu: “...”
Chẳng lẽ làm thế thì sẽ không bỏ sót cuốn nào sao?
Đặt “Binh pháp Tôn Tử” lại chỗ cũ trên kệ sách, nàng rút cuốn “Tư Mã pháp” ở ngoài cùng bên phải ra, ngồi xuống chiếc đôn gấm, bắt đầu đọc: “Cổ giả, dĩ nhân vi bản, dĩ nghĩa trị chi chi vị chính...” (Người xưa lấy dân làm gốc, lấy nghĩa để trị dân gọi là chính...)
“Dừng!” Lý Tế cau mày ngăn nàng lại: “Nàng đang đọc binh pháp, sao lại đọc ẻo lả như thế?”
Trần Linh Châu không phải kiểu tiểu thư yếu đuối, giọng nàng thanh thúy, hơi sức đầy đủ, thực sự không thể gọi là ẻo lả được.
“Giọng ta vốn như thế.”
“Không thể nào. Ta thấy nàng hơi sức dồi dào, khí thế sánh ngang mãnh hổ xuống núi, sao lại chỉ có chút sức lực ấy?” Hắn bày ra tư thế luyện binh nói: “Tỉnh táo lên chút đi!”
Hắn mới là mãnh hổ xuống núi, hắn mới là con hổ đực!
Lửa giận trong lòng Trần Linh Châu cuối cùng cũng bùng lên, tay không cầm sách nắm chặt thành nắm đấm, suýt chút nữa thì tặng cho hắn một đấm như mãnh hổ thật. Nàng nhịn xuống, hắng giọng tiếp tục đọc: “Chính bất hoạch ý tắc quyền. Quyền xuất vu chiến, bất xuất vu trung nhân...” (Chính đạo không đạt được ý nguyện thì dùng quyền biến. Quyền biến xuất phát từ chiến tranh, không xuất phát từ người trung gian...)
“Không được không được!” Tên kia lại nói: “Khí lực thì có rồi, nhưng nhả chữ không rõ. Nàng không phải tự đọc cho mình nghe, là đọc cho ta nghe, nàng...”
Trần Linh Châu nhịn hết nổi, gập mạnh cuốn sách cái “bộp”: “Chi bằng ta giơ sách lên trước mắt Thế tử, Thế tử tự mình đọc được không? Người khác đọc chung quy không bằng tự mình xem, ta đọc vừa ẻo lả lại nhả chữ không rõ, bắt ép Thế tử nghe cũng là làm khó Thế tử.”
Hai người trừng mắt nhìn nhau một lúc, Lý Tế thỏa hiệp: “Thôi được thôi được, ta nghe tạm vậy.”
“Thế tử chắc chứ?”
Lý Tế bất đắc dĩ gật đầu, khiến Trần Linh Châu lại muốn úp thẳng cuốn sách vào mặt hắn.
Niệm thầm mấy lần nể mặt Thái phu nhân, nàng ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc đọc tiếp.
Lý Tế nghe một hồi, từ từ nhắm mắt lại.