Ngọc Quý Gả Thay

Chương 32

Trước Sau

break

Không lay chuyển được Thái phu nhân, Trần Linh Châu chỉ đành nhìn sang Lý Tế, hy vọng hắn tự mở miệng từ chối.

Nhưng Lý Tế mím môi không chịu nói, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua nàng rồi nhìn đi chỗ khác.

Trần Linh Châu: “...”

Hắn có ý gì đây? Nàng còn tưởng nước sông không phạm nước giếng là nhận thức chung của hai người rồi chứ.

Thái phu nhân cứ mỉm cười nhìn nàng, Lý Tế lại không lên tiếng, Trần Linh Châu không biết phải làm sao, bất đắc dĩ đành phải nhận lấy bát thuốc, đi về phía đầu giường.

Nàng thấy A Chuyết lúc nãy cũng không dùng thìa, đang định bắt chước, để Lý Tế uống trực tiếp từ miệng bát cho xong chuyện, nào ngờ bát còn chưa đưa đến miệng hắn, Thái phu nhân lại nói: “A Chuyết, lấy cái thìa đến đây.”

Lần này, Trần Linh Châu thực sự cảm thấy Thái phu nhân hơi quá rồi.

Thuốc đắng thế này, nếu có thể uống một hơi hết sạch, tại sao lại phải hành hạ Lý Tế, bắt hắn uống từng ngụm từng ngụm một? Đâu phải sơn hào hải vị gì mà cần nhấm nháp thưởng thức chứ.

Nàng cười nói: “Tổ mẫu, thìa thì không cần đâu ạ, uống từng ngụm nhỏ còn đắng hơn ấy chứ.”

Nàng phải bón từng thìa, Lý Tế phải uống từng ngụm, cả hai đều phiền phức.

Theo nàng biết, trong thuốc của Lý Tế còn cho không ít hoàng liên.

Nghĩ đến vị đắng của hoàng liên, Trần Linh Châu không khỏi rùng mình một cái.

Thái phu nhân cười nói: “Tế nhi đang bị thương mà, cứ bón từng ngụm đi, để sặc thuốc thì không tốt đâu.”

A Chuyết chân tay lanh lẹ, Thái phu nhân vừa dứt lời, cậu đã lấy chiếc thìa dự phòng mang tới, hai tay dâng cho Trần Linh Châu, “Thiếu phu nhân.”

Trần Linh Châu lại nhìn Lý Tế, hắn vẫn không lên tiếng phản đối, cứ như thể hắn vốn dĩ vẫn uống thuốc bằng thìa, còn việc nàng thấy A Chuyết cho hắn uống một hơi hết sạch chỉ là ảo giác của nàng vậy.

Trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng nàng cũng đành nhận lấy thìa, ngồi xuống chiếc ghế đôn gấm, múc một thìa thuốc, đưa đến bên miệng Lý Tế.

Lý Tế mặt không cảm xúc, nhưng vẫn phối hợp há miệng. Trần Linh Châu đổ thuốc vào, lại múc thìa thứ hai.

Vì nóng lòng hoàn thành nhiệm vụ, nàng bất giác tăng tốc độ, thìa này nối tiếp thìa kia, hận không thể tống hết vào miệng Lý Tế ngay lập tức.

Thái phu nhân dường như không nhận ra sự vội vàng của nàng, đứng bên cạnh cười nói: “Con bé này quả thực khéo tay, nhìn xem, không nhanh không chậm, mới lần đầu bón thuốc mà đã làm tốt thế này.”

Trần Linh Châu cười gượng gạo, đành phải giảm tốc độ lại.

Lý Tế mặt không đổi sắc uống cạn bát thuốc, đến cả mày cũng không nhíu lại một cái nào.

Trần Linh Châu khá nể hắn, đúng là không sợ đắng.

Đã không sợ đắng, thì mứt quả chắc cũng chẳng cần ăn đâu.

Thấy A Chuyết bưng hũ mứt quả tới, nàng nói: “Tổ mẫu, Sở đại phu nói trong vòng nửa canh giờ sau khi uống thuốc tốt nhất đừng uống nước, cũng đừng ăn đồ ngọt, như vậy thuốc mới phát huy tác dụng tốt nhất.”

A Chuyết đang lấy mứt quả định đưa cho Thế tử nghe vậy thì gãi đầu, Sở đại phu nói câu này lúc nào nhỉ?

Thái phu nhân cười nói: “Cháu dâu, vẫn là cháu hiểu chuyện, sau này việc Tế Nhi uống thuốc giao cho cháu trông chừng, cháu đừng để nó lén uống nước ăn kẹo, kẻo làm hỏng dược tính.”

Trần Linh Châu hận không thể tự vả vào miệng mình, tại sao nàng lại nhiều chuyện thế chứ! Giờ thì hay rồi, tự lấy đá ghè chân mình.

Thái phu nhân lại nói: “Tế Nhi một mình trong phòng này cũng buồn chán lắm. Nó thích đọc sách, nhưng tay không tiện giơ lên, A Chuyết lại chẳng biết mấy chữ, cháu dâu, hay là lúc nào rảnh rỗi, cháu đến đọc sách cho Tế Nhi nghe đi?”

Trần Linh Châu: “...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc