Hôm sau, Lý Tế nằm mãi cũng mệt, bảo A Chuyết đỡ hắn ngồi dậy một lát, lại nghe thấy tiếng cười vui vẻ của thiếu nữ lọt thẳng vào tai, khiến tai hắn ngứa ngáy không thôi.
Hắn hỏi A Chuyết: “Nàng ta lại đang làm cái gì thế?”
Nàng ta ở đây, hẳn là chỉ thiếu phu nhân rồi, A Chuyết đáp: “Thiếu phu nhân đang chơi bài lá với mấy tỷ tỷ, thiếu phu nhân chơi tệ lắm, bị dán giấy đầy trán rồi ạ.”
Nữ tử này, đúng là mỗi ngày một kiểu ăn chơi hưởng lạc .
Hắn lắc đầu, không để ý đến tiếng cười đó nữa.
Một lát sau, tiếng cười ngưng bặt, cả Đông viện Mai Lâm Thượng Trúc yên tĩnh đến lạ thường.
A Chuyết vào rót nước cho hắn uống, cười nói: “Thiếu phu nhân đang bắt mọi người xếp hàng bắt mạch, nói là bắt mạch bình an cho cả viện.”
Lý Tế buột miệng hỏi: “Nàng ta biết y thuật?”
A Chuyết nói: “Tiểu nhân cũng không biết, nhưng nhìn dáng vẻ của thiếu phu nhân cũng ra dáng lắm, còn kê đơn thuốc cho Mã bà tử quét sân nữa.”
Lý Tế không nói gì, khuê nữ đọc qua sách y cũng là chuyện thường, nhất thời ngứa nghề bắt mạch khám bệnh cho người ta cũng chẳng sao, miễn không gây ra rắc rối gì thì cứ mặc nàng.
Mai Lâm Thượng Trúc trên dưới cộng lại gần hai mươi người, tuy phần lớn đều không tin vào y thuật của thiếu phu nhân, nhưng ai nấy đều tò mò, nhao nhao xếp hàng chờ đến lượt.
Trần Linh Châu xem cho tất cả mọi người ngoại trừ Lý Tế xong, mới thu dọn đồ đạc về Tây viện nghỉ ngơi.
Uống được hai chén trà, nha hoàn báo Thái phu nhân đã đến Đông viện Mai Lâm Thượng Trúc, mời thiếu phu nhân qua.
Trần Linh Châu không muốn đi. Nàng cũng chẳng phải hạng người mặt dày mày dạn, Lý Tế đã tỏ rõ thái độ ghét bỏ như thế, nàng việc gì phải đến trước mặt hắn để hắn chướng mắt?
Nhưng Thái phu nhân là bề trên, lại đối xử với nàng rất tốt, Thái phu nhân đã có lệnh, nàng không thể không đi.
Suy nghĩ một lát, nàng đành cam chịu số phận mà đi sang Đông viện.
Đến Đông viện, quả nhiên Thái phu nhân đã ở trong phòng.
“Tổ mẫu.” Nàng hành lễ.
Thái phu nhân thấy nàng, cười nói: “Ta thấy sắc mặt Tế Nhi tốt hơn nhiều rồi, cháu dâu, đây đều là công lao của cháu.”
Trần Linh Châu hai ngày nay căn bản không mấy khi đến Đông viện, nghe câu này có chút chột dạ, vội nói: “Cháu dâu chẳng làm gì cả, tổ mẫu quá khen rồi.”
Thái phu nhân nhìn Trần Linh Châu mỉm cười. Bà đương nhiên biết hai ngày nay Trần Linh Châu không chăm sóc Lý Tế, nhưng làm trưởng bối, có những lúc hồ đồ được thì cứ hồ đồ.
Lý Tế là cháu trai ruột của bà, về tình cảm, không nghi ngờ gì là bà thiên vị hắn hơn, nhưng tiểu cô nương trước mặt này, biết đâu thực sự có vài phần công lao giúp cháu trai tỉnh lại. Trước việc quan trọng liên quan đến sống chết này, mấy chuyện giận dỗi trẻ con kia cứ mặc kệ nó đi.
Bà cười nói: “Không cần quá khiêm tốn, cháu ở đây chính là giúp đỡ Tế Nhi rồi.”
Trần Linh Châu liếc nhìn Lý Tế nãy giờ vẫn im lặng. Câu này, e là hắn không đồng tình đâu.
Nhưng trước mặt Thái phu nhân, lời này không thể nói ra, nàng chỉ đáp: “Cháu dâu không dám nhận.”
Lúc này A Chuyết bưng thuốc vào, Trần Linh Châu thấy Thái phu nhân không có ý định rời đi, nhất thời cũng không tiện bỏ đi, bèn đứng yên bên cạnh Thái phu nhân.
Thái phu nhân liếc mắt thấy Trần Linh Châu đứng cạnh mình, mày cúi mắt cụp, trông rất ngoan ngoãn, nhưng hai tay lại giấu trong tay áo, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Bà thầm thở dài.
A Chuyết đỡ Thế tử ngồi ngay ngắn, bưng bát thuốc từ trên bàn tới, đang định đưa cho Thế tử như mọi khi thì Thái phu nhân bỗng nói: “Cháu dâu, cháu đút thuốc cho Tế Nhi đi?”
Là một gã sai vặt biết nghe lời, A Chuyết lập tức dừng lại, đi đến bên cạnh Trần Linh Châu, cung kính dâng bát thuốc bằng hai tay: “Thiếu phu nhân, mời.”
Trần Linh Châu không muốn tự chuốc lấy xấu hổ, mỉm cười nói với Thái phu nhân: “Tổ mẫu, cháu chân tay vụng về, đút không khéo bằng A Chuyết, vẫn là để A Chuyết làm đi ạ.”
Thái phu nhân cười nói: “Cháu là tiểu thư khuê các, chưa từng làm những việc này cũng là bình thường, nhưng bón thuốc đơn giản lắm, đừng sợ, cứ từ từ mà làm.”