Trần Linh Châu bước qua ngạch cửa, phát hiện cái giá nướng thịt dê nguyên con đặt ngay cửa Đông viện, cách có hai bước chân, mỡ dê trên giá cứ chảy xuống xèo xèo. A Chuyết còn cầm một cái quạt lá cọ, không biết là cố ý hay vô tình quạt khói và mùi thơm vào trong phòng. Thấy nàng đi ra, A Chuyết có chút ngượng ngùng, vội dừng tay lại.
Đám nha hoàn đều vây quanh con dê nướng, Tử Tô thấy Trần Linh Châu đi ra, cười nói: “Tiểu thư mau lại đây, thịt dê nướng vừa chín tới này.”
Nói rồi định cầm dao nhỏ cắt một miếng thịt ngon nhất cho nàng.
“Ta không ăn.” Nàng ngăn Tử Tô lại, đau khổ nói.
“Tại sao?” Tử Tô kỳ lạ hỏi: “Chẳng phải tiểu thư thích ăn thịt dê nhất sao?”
Là thích nhất, nhưng nàng bị Lý Tế chơi khăm, không ăn được.
“Ta đang chép kinh cho Thái phu nhân, tạm thời không được động đến đồ mặn.”
“Ồ.” Tử Tô nói: “Vậy thì không khéo thật.”
Chẳng có gì là không khéo cả, khéo quá đi chứ, nhìn cái vị trí đặt giá nướng này xem, trong sân thiếu gì chỗ trống, cứ nhất định phải đặt ngay cửa Đông viện? Nếu bảo Lý Tế không ra lệnh mà A Chuyết dám làm thế này, có đánh chết nàng cũng không tin.
Trần Linh Châu cảm thấy ý chí mình bạc nhược, không chống cự nổi sự tấn công của mùi thơm, không thể ở lại Mai Lâm Thượng Trúc được nữa, bèn muốn ra vườn sau đi dạo, Tử Tô định đi theo, Trần Linh Châu ngăn lại: “Em ở lại đây đi, ăn giúp ta nhiều một chút.”
Tử Tô do dự, Hạnh Nhi nói: “Để tỳ nữ đi cùng thiếu phu nhân vậy.”
Hạnh Nhi là người chín chắn, Trần Linh Châu gật đầu đồng ý.
Hai chủ tớ vừa thong thả tản bộ về phía vườn sau, vừa trò chuyện phiếm. Hạnh Nhi là người sinh ra lớn lên trong phủ Trấn Quốc Công, biết không ít chuyện, mấy ngày nay ở chung với Trần Linh Châu cũng rất tốt, nên hễ Trần Linh Châu hỏi gì là Hạnh Nhi đáp nấy.
Hai người đang đi dạo thì từ xa có một phụ nhân dáng người đẫy đà đi tới, nhìn y phục thì chắc cũng đã có tuổi.
Ngoài ba chi của Trấn Quốc Công ra thì những người khác Trần Linh Châu vẫn chưa nhận hết mặt, bèn hỏi Hạnh Nhi đó là ai.
Hạnh Nhi nói: “Đó là Doãn nhị thái thái ở nhị phòng bên cạnh.”
Gia tộc họ Lý nhà cao cửa rộng, chi của Trấn Quốc Công là chi trưởng, nhưng vẫn còn các tộc nhân chi thứ khác. Tuy đã phân gia, nhưng chung quy vẫn là người một nhà, thường xuyên qua lại với nhau.
Hạnh Nhi muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn hạ thấp giọng nói với Trần Linh Châu: “Thiếu phu nhân, vị Doãn nhị thái thái này... có hơi lắm lời một chút.”
“Ồ?” Trần Linh Châu hỏi: “Lắm lời thế nào?”
Thực ra nói Doãn nhị thái thái lắm lời là còn khách sáo rồi, vị nhị thái thái chi thứ này xuất thân phố chợ, mồm miệng không giữ kẽ, chỉ cần còn thức là mồm mép hoạt động không ngừng nghỉ, cái gì cũng dám nói, cái gì cũng dám hỏi, lại còn hay nói chuyện bậy bạ chẳng kiêng nể gì, người thì tốt tính, nhưng cái miệng lại khiến người ta không chịu nổi, ngay cả phu nhân Trấn Quốc Công và Nhị phu nhân, Tam phu nhân đôi khi cũng phải tránh bà ấy.
Hạnh Nhi nhanh chóng kể sơ qua, rồi nói nhỏ: “Thiếu phu nhân, lát nữa nếu Doãn nhị thái thái có nói gì không hay, người hãy rộng lòng bỏ qua, đừng chấp nhặt với bà ấy, cũng đừng để trong lòng.”
Nàng ta sợ Trần Linh Châu là nàng dâu mới da mặt mỏng, nhất thời không đỡ nổi, đến lúc đó giận dỗi, thậm chí khóc lóc thì phiền phức to – chuyện như thế không phải chưa từng xảy ra, vị Doãn nhị thái thái này có “chiến tích” lẫy lừng lắm.
Vốn Hạnh Nhi định khuyên Trần Linh Châu rẽ sang đường khác tránh mặt Doãn nhị thái thái, nhưng bà ấy rõ ràng đã nhìn thấy các nàng, giờ tránh đi cũng không kịp nữa rồi.
Trần Linh Châu bình tĩnh nói: “Không sao, ta tự biết tính toán.”
Đã không tránh được thì tùy cơ ứng biến. Hơn nữa, ngay vừa rồi, nàng đã nghĩ ra một ý tưởng cực hay.
Doãn nhị thái thái quả nhiên đã sớm nhìn thấy Trần Linh Châu, cao giọng gọi: “Đó là vợ thằng Tế đấy hả?”
Đến gần, Trần Linh Châu hành lễ vãn bối, Doãn nhị thái thái nắm lấy tay Trần Linh Châu nói: “Quả nhiên là vợ thằng Tế, ái chà, đúng là một đóa hoa kiều diễm! Ta thấy hoa trong vườn này cũng chẳng sánh bằng cháu đâu!”
Trần Linh Châu thầm nghĩ: Doãn nhị đường thẩm này nói chuyện cũng khéo đấy chứ.
Kết quả nàng mừng hơi sớm, vì câu tiếp theo Doãn nhị thái thái đã nói: “Cũng may thằng Tế tỉnh lại rồi, nếu không đóa hoa kiều diễm này của cháu ai mà hái cho được!”
Nói cứ như thể Lý Tế là tên hái hoa tặc không bằng.
Thấy Trần Linh Châu mỉm cười không nói, vẻ mặt e thẹn, Doãn nhị thái thái lại nói: “Vợ thằng Tế, cháu đừng xấu hổ, ta nói cho cháu nghe này, nam nữ ấy mà, giống như hoa với ong, ong lấy phấn hoa thì hoa nở mới không uổng phí, mới có mật ngọt, cháu nói có đúng không?”
Hạnh Nhi sợ bà ấy cứ nhắm vào Trần Linh Châu mà nói mãi không dứt, lỡ nói hớ thì chết, vội cười xen vào: “Nhị thái thái lâu lắm không qua phủ chơi ạ.”
Doãn nhị thái thái cũng nhận ra Hạnh Nhi, thấy Hạnh Nhi bắt chuyện liền cười nói: “Hạnh Nhi đấy à, cháu cũng là một đóa hoa kiều diễm đấy. Qua hai năm nữa, nhớ bảo vợ thằng Tế tìm một tấm chồng tốt. Có được tấm chồng tốt ấy mà, nữ nhân chúng ta mới như hoa được tưới nước càng thêm tươi tắn, cháu nhìn mấy đứa cứ ủ rũ ỉu xìu ấy, chính là do chồng chúng nó vô dụng...”
Trần Linh Châu và Hạnh Nhi đều là cô nương chưa trải sự đời, tuy biết mấy lời này của Doãn nhị thái thái chẳng hay ho gì, nghe thì mơ hồ nhưng cũng đoán được bà ấy đang nói gì. Nhưng cũng biết không thể để mặc cho bà ấy nói tiếp được nữa, bèn chuyển chủ đề sang bà ấy, hỏi bà ấy đi đâu, Doãn nhị thái thái bảo sang thăm Thái phu nhân, giờ đang định về. Miệng nói định về, nhưng vẫn đứng đó kéo tay Trần Linh Châu, điệu bộ như không nói đến khô nước bọt thì quyết không thôi.
Trần Linh Châu ngoài mặt mỉm cười, trong lòng suy tính thật nhanh, đợi đúng lúc Doãn nhị thái thái dừng lại nuốt nước bọt, nàng vội cười nói: “Hôm nọ Thế tử còn nhắc đến thẩm nương đấy ạ, bảo lâu rồi không gặp thẩm nương.”
Doãn nhị thái thái ngạc nhiên: “Thật á? Tế Nhi đứa bé này, tính tình tuy lạnh lùng một chút nhưng tâm địa lại nóng hổi, khó cho nó vẫn còn nhớ đến ta. Ái chà, nhắc mới nhớ, ta cũng lâu lắm không đi thăm nó, sợ làm phiền nó dưỡng thương, cũng sợ làm phiền đôi vợ chồng son các cháu... Hôm nay trời còn sớm, hay là ta qua thăm nó một chút nhỉ? Các cháu không phiền thẩm nương quấy rầy chứ?”
Trần Linh Châu cười hào phóng: “Không đâu không đâu, Thế tử hiện giờ ở một mình trong phòng cũng buồn chán lắm, thẩm nương nói chuyện thú vị thế này, chắc Thế tử cũng cầu còn không được ấy chứ.”
Doãn nhị thái thái mừng rỡ: “Vậy thì tốt quá, ta đi thăm nó ngay đây. Thẩm nương ta ấy à, cái khác không dám nói, chứ khoản nói chuyện, không phải ta tự khoe đâu, hiếm có ai bì kịp...”
Trần Linh Châu thầm buồn cười, duyên dáng nói: “Vậy làm phiền thẩm nương rồi. Cháu còn chút việc phải đi tìm tổ mẫu, không đi cùng thẩm nương được, phiền thẩm nương trò chuyện với Thế tử cho vui ạ.”
Doãn nhị thái thái vỗ ngực nói: “Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, cháu cứ yên tâm, có ta ở đây, đảm bảo Tế Nhi sẽ không buồn chán đâu...”
Doãn nhị thái thái hưng phấn đi ngay, nhìn bóng lưng bà, Trần Linh Châu không nhịn được phì cười.