Trần Linh Châu sắp xếp của hồi môn cả ngày trời, tuy nàng không cần đích thân khuân vác, nhưng chung quy vẫn có chút mệt mỏi. Thế nhưng, sau một đêm nghỉ ngơi trên chiếc giường rộng lớn ở Tây viện, nàng lại hăng hái như rồng như hổ.
Nàng tràn trề sinh lực, nên cũng nhanh đói bụng, vừa dùng bữa sáng xong không bao lâu, bụng đã lại réo.
Còn sớm mới đến giờ cơm, nàng nói với Tử Tô: “Ra nhà bếp xem có điểm tâm gì không, mang về đây lót dạ trước đã.”
Đây cũng là chuyện thường tình, Tử Tô vâng một tiếng, vừa định nhấc chân đi thì nàng suy nghĩ một chút rồi gọi lại: “Thôi, không cần đi nữa, chúng ta tự làm đi.”
Những lúc rảnh rỗi, Trần Linh Châu rất thích xuống bếp nấu nướng.
Thiên phú nấu nướng của nàng được khơi dậy từ một lần bị phạt.
Trần Linh Anh và Dương Oản Nhu vu oan cho nàng cố ý làm bẩn miếng bánh hoa quế nàng ta đang ăn, mách đến chỗ cha, cha phạt nàng làm một phần đền cho Trần Linh Anh. Khi đó nàng mới sáu tuổi, chưa từng xuống bếp bao giờ, nào biết làm bánh hoa quế? Cuối cùng thứ nàng đền cho Trần Linh Anh là một cục bột đen thui, Trần Linh Anh ném cục bột đó vào người nàng, thấy nàng lấm lem toàn thứ đen sì dính nhớp mới chịu buông tha.
Tuy làm bánh hoa quế thất bại, nhưng nàng lại phát hiện ra niềm vui của công việc bếp núc từ đó. Những khi tâm trạng không tốt, việc cắt, chặt, nhào, nặn thức ăn quả thực là một cách giải tỏa tuyệt vời.
Sau này nàng dần nhận ra, ngoài việc dùng đồ ăn để trút giận, việc làm ra món ngon rồi thưởng thức cũng khiến tâm trạng vui vẻ hơn.
Càng về sau, nàng càng yêu thích việc vào bếp. Nàng có chút năng khiếu, lại dám thử nghiệm, thường làm ra những món ngon ngoài mong đợi, nên hai nha hoàn rất thích cùng nàng xuống bếp.
Tử Tô hớn hở hỏi: “Tiểu thư muốn làm món gì?”
Trần Linh Châu nghĩ ngợi một lát rồi cười nói: “Bánh khoai môn sợi được không? Lần trước em cứ kêu gào đòi ăn mãi.”
Bánh khoai môn sợi là món ăn vặt của miền Nam, Trần Linh Châu từng ăn qua, bèn bắt chước làm theo.
Một ngày trước khi Trần Linh Châu xuất giá, Tử Tô từng bày tỏ muốn ăn bánh khoai môn sợi do tiểu thư làm, Trần Linh Châu vốn đã hứa hôm sau sẽ làm, kết quả tối hôm đó bị báo tin phải xuất giá thay Trần Linh Anh, hôm sau bị ép gả vào phủ Trấn Quốc Công, đương nhiên không thể làm được bánh khoai môn sợi.
Phục Linh cười nói: “Lần này thỏa ý nguyện của muội rồi nhé, mấy hôm nay muội ngủ chảy cả nước miếng, chắc là nằm mơ cũng thấy bánh khoai môn sợi đây mà.”
Thấy Phục Linh trêu chọc mình, Tử Tô cười làm bộ định đánh Phục Linh, “Tỷ tỷ Phục Linh toàn bắt nạt muội thôi!”
Phục Linh né người, Tử Tô đánh hụt. Né tiếp lại bị Tử Tô tóm được.
Cười đùa một hồi, ba chủ tớ hi hi ha ha đi về phía nhà bếp.
Dụng cụ, nguyên liệu ở Mai Lâm Thượng Trúc đều có đủ, trù nương thấy thiếu phu nhân đích thân tới thì giật mình kinh ngạc, tưởng là xảy ra chuyện gì, đang lo sợ nơm nớp thì Trần Linh Châu cười nói rõ ý định: “Ta muốn làm món điểm tâm, ngươi giúp ta tìm đủ nguyên liệu là được.”
Trù nương lúc này mới yên tâm, vội vàng vâng dạ, tìm đủ khoai môn, bột nếp, tôm khô, ngũ vị hương, gia vị mà Trần Linh Châu cần, để sang một bên rồi lui ra nhìn ba chủ tớ Trần Linh Châu bận rộn.