Sau khi sắp xếp ổn thỏa ở Tây viện, Trần Linh Châu bèn bắt tay vào xử lý của hồi môn của mình.
Mấy hôm trước vội vội vàng vàng, Lý Tế lại hôn mê, chẳng lo liệu được gì, giờ cuối cùng cũng rảnh tay rồi.
Của hồi môn cha mẹ nàng vốn chuẩn bị cho Trần Linh Anh đã rất hậu hĩnh, chưa kể còn thêm vào ba phần. Trần Linh Châu nhìn danh sách dài toàn trang sức trâm, thoa, vòng tay làm từ vàng, ngọc, đá quý, còn có điền sản, cửa hiệu, trang viên, lấp đầy hết cả rương, tâm trạng không khỏi vui vẻ.
Có chồng hay không chồng, nàng không quan tâm, nàng chỉ quan tâm mình và đám người nhũ mẫu có sống tốt hay không.
Thêm vài ngày nữa, đợi nàng nói rõ chuyện gả thay, nếu phủ Trấn Quốc Công chấp nhận, thì nàng tiếp tục ở lại, nếu không chấp nhận, nàng mang của hồi môn rời khỏi phủ Trấn Quốc Công, chưa chắc đã không sống được những ngày tháng thú vị.
Biết đâu nàng còn có thể mở một y quán, làm đại phu ấy chứ.
Nghĩ đến đây nàng bật cười, làm thầy thuốc là tâm nguyện của nàng, nếu thành sự thật thì tốt biết bao.
Của hồi môn rất nhiều, kiểm kê mất không ít thời gian, theo lệ thường còn phải lập sổ sách, nhập kho, nhưng Trần Linh Châu không làm vậy – nàng ở phủ Trấn Quốc Công cũng chẳng biết được bao lâu, nhập kho rồi lỡ đến lúc phải lấy ra thì mất công, tội gì chứ. Bèn chỉ tìm mấy gian phòng, dồn hết của hồi môn vào một chỗ.
Gã sai vặt A Chuyết được sắp xếp vào Đông viện của viện Mai Lâm Thượng Trúc chăm sóc Lý Tế mới mười một mười hai tuổi đầu, tính tình còn trẻ con, ngoài việc chăm sóc Lý Tế ra thì thích nhất là hóng chuyện. Vì thế Lý Tế tuy không mấy khi nhìn thấy vị tân nương của mình, nhưng nàng làm gì, ăn gì, A Chuyết luôn báo cáo lại cho hắn. Lý Tế thường sẽ không để ý đến gã sai vặt lắm mồm này, nhưng cũng không ngăn cản sự hứng thú bừng bừng của A Chuyết.
Cậu nhóc mỗi khi thấy trong của hồi môn của thiếu phu nhân có món gì mới lạ hay quý giá là không nhịn được chạy về báo cáo, lại nói của hồi môn của thiếu phu nhân nhiều thế nào, mất bao lâu mới khiêng hết vào kho.
Trưởng nữ Trần gia là con của người vợ kết tóc đã mất sớm của Trần Tiến, được sủng ái hết mực, nhìn vào số của hồi môn này thì lời đồn quả không sai.
A Chuyết lại kể với Lý Tế, thiếu phu nhân tuy bận rộn sắp xếp của hồi môn nhưng vẫn tranh thủ bảo nhà bếp làm theo công thức của nàng các món bánh bạch ngọc tô, tử vân cao, bánh đào tô các loại, cậu nhóc may mắn được chia cho mấy cái, quả nhiên khác hẳn bình thường, ăn rất ngon.
Lúc nào cũng không quên chuyện ăn uống, xem ra là một nữ tử ham hưởng thụ.
Lý Tế không khỏi cau mày, nữ tử này so với các tiểu thư khuê các thông thường dường như không giống lắm.
So với danh tiếng của nàng, lại càng trái ngược.
Là người vốn dĩ sẽ cưới Trần đại tiểu thư, Lý Tế tuy chưa gặp mặt Trần Linh Anh nhưng không phải hoàn toàn không biết gì về nàng ta. Ngược lại, hắn hiểu biết khá nhiều về Trần đại tiểu thư này, còn từng xem qua tranh vẽ chân dung nàng ta, chỉ có điều bức tranh đó vẽ đẹp đến mức điêu luyện sắc sảo, hoàn toàn không nhìn ra dung mạo thật.
Theo tin tức hắn có được, đại tiểu thư Trần gia mười tám tuổi, không chỉ dung mạo như hoa mà còn ôn nhu hiền thục, hào phóng đúng mực, đẹp người sáng trí.
Tuy tin tức chưa chắc đã hoàn toàn đáng tin, nhưng cũng không đến mức sai lệch hoàn toàn.
Nữ tử trong phủ này tuy đúng là mắt ngọc mày ngài, nhưng tính khí lớn như vậy, hiền thục hay không chưa bàn tới, chứ ôn nhu thì chắc chắn là không rồi.
Hơn nữa, nàng trông cũng không giống mười tám tuổi, mà chỉ như mới mười lăm mười sáu. Dù nói có người mặt trẻ hơn tuổi, nhưng cảm giác kỳ quái trong lòng hắn không sao xua đi được.
Cũng may điều tra một chút cũng chẳng tốn công sức gì.
Hắn bảo A Chuyết: “Mời Ngô hiệu úy vào đây.”
Ngô Tuấn lĩnh mệnh bước vào, đứng yên cách hắn hai bước, chờ hắn sai bảo.
Lý Tế trước tiên hỏi vài câu về việc truy tìm thích khách, sau đó nói: “Ngươi đi điều tra xem phủ Lại bộ Thượng thư mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì.”
Ngô Tuấn không hỏi gì thêm, chỉ trầm giọng đáp: “Vâng, tướng quân.”