Nàng đi ra từ gian nhà trong, bảo hai nha hoàn Phục Linh và Tử Tô: “Chuyển hết đồ đạc của ta sang Tây viện, ta muốn đến Tây viện ở.”
Hai nha hoàn thấy Lý Tế khó khăn lắm mới tỉnh lại, vậy mà lại đối xử lạnh nhạt với tiểu thư nhà mình như thế, không khỏi ủ rũ.
Trần Linh Châu thấy các nàng ủ rũ cúi đầu, an ủi: “Lý Thế tử có thể tỉnh lại, đối với ta đã là niềm vui ngoài mong đợi rồi, những cái khác đều là lời lãi cả thôi. Các em không cần phải như vậy, chúng ta cứ theo kế hoạch ban đầu mà sống thôi.”
Dưa hái xanh không ngọt, miễn cưỡng cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Lý Tế có thể chấp nhận nàng thì đương nhiên là tốt nhất, còn nếu không chấp nhận, tuy có chút thất vọng, nhưng chỉ cần hắn ngoài mặt đừng quá làm khó nàng thì cũng chẳng có gì to tát. Kết quả này đã tốt hơn dự tính của nàng nhiều rồi.
Chiếc trường kỷ ở Đông viện có trải đệm thế nào cũng không đủ thoải mái, đại phu và người trong phủ Trấn Quốc Công lại đi đi lại lại suốt, nàng mệt muốn chợp mắt một chút cũng bất tiện. Vẫn là sang Tây viện ngủ trên chiếc giường lớn êm ái cho thoải mái hơn.
Nghĩ vậy, chút buồn bực cỏn con trong lòng nàng liền tan biến sạch sẽ, vui vẻ dẫn nha hoàn đi thu dọn lại Tây viện.
Khương ma ma nghe nói Trần Linh Châu muốn dọn từ Đông viện ra, giật mình kinh ngạc, định nói gì đó lại thôi, chỉ lo lắng nhìn Trần Linh Châu.
Trần Linh Châu thấy hốc mắt Khương ma ma đỏ lên, cười nói: “Ma ma hà tất phải thế, con vốn dĩ đâu có chuẩn bị tâm thế để gả chồng, giờ được tự do tự tại ở một viện riêng, chẳng phải rất tốt sao?”
Khương ma ma nén nước mắt, cười nói: “Phải phải phải, tiểu thư nói rất đúng, là ma ma nghĩ quẩn rồi.”
Sự đã đến nước này, cũng chỉ có thể nghĩ thoáng ra, tiểu thư nhà họ chưa bao giờ tự làm khổ mình, bản thân họ cũng đừng để tiểu thư phải lo lắng khó xử.
Trần Linh Châu ở Đông viện vốn chưa được mấy ngày, chỉ lấy ra một số đồ dùng thường ngày, mà giường chiếu bàn ghế ở Tây viện vốn đã đầy đủ, lúc này muốn đổi chỗ cũng rất tiện lợi.
Đã quyết định dọn đi, Phục Linh và Tử Tô liền đi chuyển những đồ đạc Trần Linh Châu để ở Đông viện ra ngoài.
Dù các nàng đã rón rén hết mức, cố gắng không làm phiền Lý Tế, nhưng đi đi lại lại khó tránh khỏi bị hắn chú ý.
Hắn từ nhỏ không thích nha hoàn hầu hạ, xưa nay chỉ dùng gã sai vặt.
Nữ tử này tuy đã thành thân với hắn, nhưng hắn không quen với sự đụng chạm của nữ nhân, theo bản năng mà tránh đi, chứ không phải cố ý làm nàng khó xử.
Nhưng nàng đã có khí tính lớn như vậy thì cứ thế đi, hắn cũng không cần giải thích gì với một nữ tử đã hành hạ hắn nhân lúc hắn hôn mê.
Nữ tử như thế, cho dù không phải con gái Trần Tiến, thì cũng không hợp với hắn.
Tin tức Trần Linh Châu dọn sang Tây viện của Mai Lâm Thượng Trúc rất nhanh đã đến tai Thái phu nhân và mọi người.
Lý Chiếu Phù dương dương đắc ý, ca ca và cô ta quả nhiên đồng lòng, vừa tỉnh lại đã không chịu ở chung phòng với con gái Trần gia rồi.
Thái phu nhân biết chuyện thì lắc đầu.
Bà thở dài, dặn dò Lục Nhi: “Đến nói với Đại phu nhân một tiếng, bảo con dâu dặn dò xuống dưới, trên dưới phủ Trấn Quốc Công không ai được phép bàn ra tán vào chuyện trong viện của Thế tử, cũng không cho phép bất cứ ai bất kính với Nhị thiếu phu nhân.”
Lục Nhi vâng dạ, tự mình đến chính viện truyền đạt lời của Thái phu nhân cho phu nhân Trấn Quốc Công.
Phu nhân Trấn Quốc Công cũng không nói gì, chỉ bảo Thái phu nhân không cần lo lắng, bà sẽ sắp xếp ổn thỏa.
Lục Nhi cúi người hành lễ, quay về phục mệnh.