Ngô Tuấn nói: “Tên thích khách đó sau khi đâm trọng thương tướng quân thì định bỏ trốn, bị chúng ta chặn lại và đâm trúng, chết ngay tại chỗ.”
Lý Tế thất vọng. Sư tỷ của hắn muốn giết hắn, rồi lại vì thế mà chết, chuyện này ngoài sự quỷ dị ra còn khiến người ta không khỏi thổn thức.
“Nhưng tướng quân, tên thích khách đó không phải là Trịnh trang chủ! Sau khi thích khách tự vẫn, thuộc hạ kiểm tra thi thể ả, vô tình phát hiện gương mặt thích khách có điểm bất thường, sau khi loại bỏ lớp dịch dung, phát hiện thích khách kia là một người Hồ. Ả ta đã dịch dung thành Trịnh trang chủ để mê hoặc tướng quân.”
Người Hồ? Dịch dung?
Lý Tế có chút kinh ngạc, người đó lại không phải Trịnh Văn Thục. Là người Hồ muốn giết hắn? Hay là có kẻ mượn danh nghĩa người Hồ?
Dù thế nào đi nữa, tên thích khách này, hay nói đúng hơn là kẻ đứng sau tên thích khách đó, vì để giết được hắn, quả thực đã tốn không ít tâm tư. Kẻ đó biết hắn sẽ không đề phòng Trịnh Văn Thục, Trịnh Văn Thục lại là người trong giang hồ, mang theo binh khí trên người là chuyện bình thường, mà hắn đã ba bốn năm không gặp Trịnh Văn Thục, khi đó trời lại sẩm tối, cho dù có cảm thấy thích khách này hơi khác với Trịnh Văn Thục mà hắn quen biết, nhất thời cũng sẽ không nghĩ nhiều.
“Đã tra được lai lịch của thích khách chưa?”
Ngô Tuấn lắc đầu, “Trên người thích khách không có bất kỳ dấu hiệu nào, thuộc hạ đã vẽ lại dung mạo thật của ả, đồng thời phái người đến Tề Vân sơn trang để hỏi thăm.”
Lý Tế gật đầu, cho Ngô Tuấn lui ra.
Trần Linh Châu đích thân tiễn Sở đại phu ra tận cửa, khi quay lại viện Mai Lâm Thượng Trúc thì Lý Tế đã ngủ lại rồi.
Nàng dùng bữa tối một mình, cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến, ngáp một cái thật dài.
Mấy ngày nay quả thực mệt mỏi vô cùng, lao tâm lao lực đã đành, tâm trạng còn lên xuống thất thường, lại thêm hai đêm liên tiếp gặp ác mộng.
Nàng buồn ngủ không chịu nổi, rửa mặt qua loa rồi nhanh chóng nằm xuống trường kỷ thiếp đi.
Đêm nay, nàng có một giấc mơ đẹp. Trong mơ, nàng và Lý Tế cùng nhau dùng bữa, các món ăn được dọn lên toàn là món nàng thích như thịt dê, bướu lạc đà, đủ loại hải sản, hai người khách khí nhường nhịn nhau một hồi mới bắt đầu dùng bữa. Lý Tế nói với nàng: “Sau này nàng chính là người thân của Lý Tế ta, chúng ta có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu.”
Nàng rất vui vẻ gật đầu nói được.
Tỉnh lại từ giấc mộng đẹp, nhìn lên đồng hồ nước, đã là giờ Mão.
Nàng vươn vai một cái, tuy chiếc trường kỷ này thực sự không thoải mái, vừa hẹp vừa cứng, nhưng đêm qua đã là đêm nàng ngủ ngon nhất từ khi đến phủ Trấn Quốc Công. Vươn vai được một nửa, khóe mắt nàng liếc thấy Lý Tế đã chống tay ngồi dậy, đang nhìn nàng với ánh mắt không rõ ý tứ.
“Thế tử tỉnh rồi sao?” Nàng ngượng ngùng thu lại tay chân đang vươn ra, xuống giường xỏ giày.
“Ừ.”
“Thế tử có đói không? Ta cho người mang nước vào trước nhé.”
Nàng gọi một tiếng, Hạnh Nhi và Lan Tâm rất nhanh đã bưng nước bước vào.
Trần Linh Châu cùng Lan Tâm đi đến bên giường, định đỡ Lý Tế dậy, hắn lại nói: “Không cần.”
Nói rồi nhíu mày, tự mình gắng gượng từ từ ngồi dậy.
Hạnh Nhi vắt khăn mặt, đưa cho Trần Linh Châu để nàng giúp Lý Tế lau mặt, hắn lại nghiêng đầu tránh tay nàng và nói: “Không cần, gọi một gã sai vặt nhanh nhẹn vào hầu hạ là được.”
Trần Linh Châu hiểu rồi, Lý Tế đây là đang từ chối sự đụng chạm của nàng.
Nguyên do của sự từ chối này, có thể liên quan đến cha nàng, cũng có thể liên quan đến việc hôm qua nàng cho hắn uống nước đậu phụ thối. Hoặc là, cũng có thể là do cả hai. Việc sau thì hôm qua nàng đã giải thích rồi, người tin tự khắc sẽ tin, người không tin nàng có nói nhiều cũng vô ích. Còn việc trước, nàng lực bất tòng tâm.
Hạnh Nhi đi ra ngoài sắp xếp việc gọi gã sai vặt vào, ba người trong phòng không ai nói câu nào, nhất thời tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Trần Linh Châu đứng im lặng một lúc, cúi đầu cười tự giễu.
Cười xong, nàng ngẩng đầu lên thản nhiên nói: “Thế tử, trước đây vì chàng chưa tỉnh nên ta ngủ tạm trên trường kỷ, nay Thế tử đã tỉnh lại rồi, ta muốn chuyển sang Tây viện ở, tránh làm phiền Thế tử tịnh dưỡng, ý Thế tử thế nào?”
Lý Tế đã cự tuyệt nàng như vậy, nàng cũng chẳng muốn ở lại đây tự chuốc lấy xấu hổ. Chi bằng biết điều một chút, tránh làm chướng mắt hắn.
Lý Tế nghe vậy sững người một chút, dường như không ngờ nàng lại nói thế.
“Tùy nàng.” Hắn nhìn nàng chằm chằm một lúc, cuối cùng nói.
Trần Linh Châu liền gật đầu nói: “Nếu Thế tử không có ý kiến gì, ta chuyển đi ngay đây.”