Phu nhân Trấn Quốc Công liên tục giục mau mời đại phu tới bắt mạch cho Lý Tế.
Trần Linh Châu đã sớm sai người đi mời, Sở đại phu rất nhanh đã tới nơi.
Sở đại phu bắt mạch tay trái rồi lại tay phải, bắt tay phải rồi lại đổi sang tay trái, qua lại mấy lần như thế mới đứng dậy nói với phu nhân Trấn Quốc Công: “Chúc mừng phu nhân, Thế tử phúc lớn mạng lớn, nhìn từ mạch tượng thì tính mạng đã không còn lo ngại. Chỉ là Thế tử dù sao cũng bị tổn thương tâm mạch, sau này cần phải tĩnh dưỡng cẩn thận, đặc biệt là trong thời gian tới đây, vẫn phải uống thuốc và đắp thuốc như mấy ngày qua, vẫn phải chăm sóc kỹ lưỡng.”
Phu nhân Trấn Quốc Công hỏi: “Theo lão đại phu, khuyển tử bao lâu thì hoàn toàn bình phục?”
Sở đại phu đáp: “Chuyện này... thể trạng mỗi người mỗi khác, lão hủ cũng không dám đoán chắc, nhưng Thế tử còn trẻ, trước khi bị thương thân thể lại cường tráng, chuyện hồi phục hẳn là không thành vấn đề.”
Phu nhân Trấn Quốc Công biết thầy thuốc nói chuyện bao giờ cũng giữ lại ba phần, nếu Sở đại phu đã nói việc hồi phục không thành vấn đề thì chắc là không cần lo lắng nữa, bà vui mừng khôn xiết, sai người trả gấp đôi tiền khám bệnh.
Mọi người ai nấy đều hỉ khí dương dương, thái phu nhân biết tin Lý Tế tỉnh lại, rất nhanh cũng được Nhị phu nhân, Tam phu nhân và Đại thiếu phu nhân Ôn thị tháp tùng tới nơi.
Lý Tế thân thiết với tổ mẫu, cố gượng dậy định đón bà, Thái phu nhân vội ngăn hắn lại: “Mau nằm xuống! Lại động tới vết thương thì làm thế nào?”
Lý Tế nói: “Làm phiền tổ mẫu phải đi lại, là lỗi của tôn nhi.”
Thái phu nhân nói: “Đứa bé ngoan, cháu tỉnh lại tổ mẫu mừng còn không kịp, đi vài bước thế này có đáng là bao. Chỉ cần cháu bình an vô sự, bắt tổ mẫu đi một vòng quanh kinh thành tổ mẫu cũng không thấy mệt.”
“Phải rồi...”
Thái phu nhân nhìn ra sau, thấy Trần Linh Châu không có trong phòng, đành thôi, quay sang nói với Lý Tế: “Tế nhi, lúc cháu hôn mê, tổ mẫu và mẹ cháu đã làm chủ xin Lễ bộ chọn lại ngày lành, đón cô nương nhà họ Trần vào cửa, cháu đã nhìn thấy nó chưa?”
Trong đầu Lý Tế thoáng qua khuôn mặt nữ tử ban nãy, đáp là đã thấy rồi.
Thái phu nhân nói: “Do cháu còn hôn mê, hôn lễ rốt cuộc cũng có phần thiếu sót, để cô nương nhà người ta chịu thiệt thòi rồi. Đứa nhỏ này là người có phúc khí, cháu tỉnh lại được cũng có công lao của nó, cháu phải cảm tạ người ta cho tử tế.”
Hắn vừa nãy đã thay y phục, súc miệng sạch sẽ, nhưng cái mùi hôi thối nồng nặc kia dường như vẫn còn vương vấn quanh mũi và cổ hắn, hắn rất khó mà không nghi ngờ câu nói “cũng có công lao của nó” này của tổ mẫu. Nhưng chuyện này không cần thiết phải nói với tổ mẫu, nên hắn im lặng không đáp.
Lý Chiếu Phù vốn định phản bác rằng nếu thực sự có phúc thì sao ca ca lại bị thương hôn mê, lại muốn mách ca ca chuyện Trần Linh Châu ngông cuồng lúc kính trà hôm qua, nhưng Thái phu nhân đã rào trước đón sau, ả ta rốt cuộc không dám làm càn.
Nhị phu nhân Vương thị vốn cũng định nhân cơ hội châm chọc đôi câu, thấy cái miệng không che chắn kia của Lý Chiếu Phù còn nhịn được, bà ta cũng đành ngậm miệng.
Phu nhân Trấn Quốc Công Triệu thị vốn dĩ có chút định kiến với Trần Linh Châu, nhưng hiện giờ Lý Tế đã tỉnh lại, tình hình đã khác. Hai ngày nay bà thấy Trần Linh Châu chăm sóc Lý Tế cũng coi như tận tâm tận lực, nên nhìn nàng cũng thuận mắt hơn vài phần. Hơn nữa, bà rất muốn giữ gìn hình tượng thấu tình đạt lý trước mặt con trai, cũng không muốn con trai nghĩ mình là bà mẹ chồng ác độc, vả lại dù quan hệ mẹ chồng nàng dâu có thế nào, bà cũng không muốn con trai vừa tỉnh lại đã phải đối mặt với những chuyện vụn vặt phiền toái này, bèn cười nói: “Vẫn là mẫu thân có kiến thức, nói xung hỉ biết đâu Tế nhi sẽ tỉnh, giờ xem ra cách này quả nhiên hiệu nghiệm.”
Lý Tế trọng thương mới tỉnh, mọi người không dám quấy rầy hắn quá lâu, rất nhanh liền tản đi. Lý Tế cho gọi Ngô Tuấn, bộ tướng cùng về kinh với hắn vào.
Hắn và Trịnh Văn Thục làm tỷ đệ đồng môn mấy năm, tuy không thân thiết bằng những đồng môn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nhưng trong lòng hắn, Trịnh Văn Thục vẫn có một vị trí nhất định. Hắn tưởng Trịnh Văn Thục cũng vậy, nào ngờ nàng ta lại muốn giết hắn, mà còn dùng cách đánh lén hèn hạ.
Hắn muốn biết, tại sao.