Ngọc Quý Gả Thay

Chương 23

Trước Sau

break

Thấy vẻ mặt hắn không vui, dường như tưởng nước này có độc, kẻ đầu têu đứng bên cạnh giải thích: “Thế tử không cần căng thẳng.”

“Đại phu nói kích thích khứu giác có hiệu quả kỳ diệu đối với người hôn mê, nên ta mới lấy nước của đậu phụ thối và các món hôi thối khác thử xem sao. Thế tử cứ yên tâm, thứ này không có độc.”

Thứ nước hôi thối nồng nặc kia đổ lên người hắn đã được một lúc, hắn không thấy đau đớn hay chóng mặt, dựa vào đó phán đoán thì thứ này đúng như lời nàng nói, không phải thuốc độc. Nhưng cho dù không phải thuốc độc, cũng chẳng có đại phu nào lại bảo người ta lấy thứ đồ này để xông cho bệnh nhân hôn mê bất tỉnh cả, lời nữ tử này nói, quả là một tràng hồ ngôn loạn ngữ.

Nếu có đại phu như thế thật, hắn nhất định phải đi dỡ bảng hiệu của lão ta xuống mới được.

Trần Linh Châu thấy mặt Lý Tế lạnh như băng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm mình, biết hắn không tin, bèn cười gượng gạo lảng sang chuyện khác: “Thế tử chắc chưa biết ta là ai, ta...”

Vấn đề “nàng là ai” này Trần Linh Châu đã suy nghĩ kỹ rồi, nàng không thể cứ mãi đội cái danh Trần Linh Anh được, sẽ có một ngày nàng phải thú nhận với phủ Trấn Quốc Công.

Nhưng thú nhận thế nào, khi nào thú nhận, nàng vẫn chưa nghĩ ra.

Lúc mới vào cửa không phải lúc, hôm qua kính trà không phải lúc, giờ phút này dường như cũng chưa phải lúc.

Hơi trầm ngâm một chút, nàng nói: “Ta họ Trần, là con gái của Trần Tiến.”

Câu này tuy thừa thãi nhưng lại là sự thật, dù nàng là Trần Linh Anh hay Trần Linh Châu, nàng đều họ Trần, đều là con gái Trần Tiến.

Nói xong câu này, nàng mới nhớ ra trên mặt mình còn che một chiếc khăn tay, vội vàng đưa tay giật xuống.

Một khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, trắng ngần như ngọc lộ ra.

Nàng mỉm cười với Lý Tế: “Vì Thế tử bị thương nên ngày thành hôn của chúng ta được dời lên sớm hơn.”

Lý Tế đã sớm đoán được nàng là ai. Cả phòng đỏ rực, một nữ tử xa lạ được phép ở cạnh hắn, còn có thể là ai được nữa?

Hắn khẽ cau mày. Trần Tiến tuy năm lần bảy lượt đàn hạch hắn, nhưng vì con gái Trần gia không liên quan đến việc này, nên hắn vốn không định làm gì nàng, không ngờ hắn có lòng khoan dung, nàng lại vì bất mãn chuyện gả cho hắn mà thừa nước đục thả câu, làm ra chuyện này khi hắn đang hôn mê.

Không muốn nói nhiều, hắn bảo: “Đi mời mẫu thân ta tới đây.”

Nằm mấy ngày, nói chuyện có chút khó khăn, giọng hắn khàn đặc.

Tử Tô và Phục Linh vừa rồi đã dọn dẹp đậu phụ thối các thứ đem ra ngoài, với sự ăn ý giữa chủ tớ bao năm nay, Trần Linh Châu biết không cần nàng dặn dò, Tử Tô và Phục Linh đã sớm chia ra một người đi báo tin cho phu nhân Trấn Quốc Công ở chính viện, một người đi mời Sở đại phu rồi.

Nhưng nàng không giải thích nhiều với Lý Tế, chỉ gật đầu: “Được.”

Nàng bước ra khỏi gian nhà trong, bảo Hạnh Nhi đang bưng nước đợi sẵn ngoài cửa mang nước vào, rồi lại đi ra ngoài dặn dò chuẩn bị cháo loãng.

Nhũ mẫu biết Thế tử đã tỉnh, chạy tới, chắp tay kích động nói: “Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ, Thế tử cuối cùng cũng tỉnh rồi. Tiểu thư của chúng ta, cuối cùng cũng không phải...”

Cuối cùng cũng không phải làm quả phụ nữa rồi!

Trần Linh Châu bảo nhũ mẫu về nghỉ ngơi: “Ma ma mà không nghỉ ngơi cho khỏe thì ốm thật đấy!”

Quả phụ thì chắc là không phải làm nữa, nhưng hình như nàng đã đắc tội với hắn rồi.

Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân dồn dập và hỗn loạn vọng đến từ ngoài viện. Phu nhân Trấn Quốc Công và mấy đệ muội của Lý Tế đều đã tới.

Lý Dung chạy đầu tiên, nhũ mẫu của cậu bé luôn miệng gọi với theo: “Thất công tử, đừng chạy nhanh thế, cẩn thận ngã!”

Phu nhân Trấn Quốc Công chẳng còn tâm trí để ý đến Lý Dung, miệng liên tục gọi “Tế Nhi”, thấy Trần Linh Châu liền cao giọng hỏi đầy kích động: “Tế Nhi thực sự tỉnh rồi sao?”

Trong giọng nói của bà, nghe thấy sự run rẩy rõ ràng.

Trần Linh Châu vâng một tiếng, phu nhân Trấn Quốc Công vội vàng chạy vào trong.

Những người khác lập tức theo sau.

Trần Linh Châu không đi theo vào phòng. Đối với Lý Tế, nàng vẫn chỉ là một người xa lạ, vừa rồi lại xảy ra chuyện không hay như thế, nàng cứ để hắn hàn huyên với người thân trước đã.

Phu nhân Trấn Quốc Công bước qua ngạch cửa thì vấp một cái, suýt nữa ngã xuống, loạng choạng vài bước mới đứng vững. Bà chẳng màng đến cái chân đau, chạy nhanh vào gian nhà trong, định lao đến ôm chầm lấy Lý Tế, nhưng nhớ ra hắn đang bị thương nên vội vàng dừng lại, nhìn Lý Tế mà nói: “Tế Nhi, Tế Nhi của mẹ, con tỉnh rồi, cuối cùng cũng tỉnh rồi, mẹ lo muốn chết đi được.”

Nói rồi sống mũi bà cay cay, nước mắt trào ra.

Mấy ngày nay, bà đứng ngồi không yên, đêm không thể chợp mắt, trái tim thắt lại chưa từng được buông lỏng dù chỉ một khắc.

Lý Tế không chỉ là Thế tử, là trụ cột của phủ Trấn Quốc Công, mà còn là đứa con trai bà mang nặng đẻ đau, dồn bao tâm huyết nuôi nấng.

Nếu con trai không còn, bà không dám tưởng tượng mình sẽ sống tiếp thế nào.

Lý Tế nở một nụ cười trấn an mẹ: “Là hài nhi bất hiếu, khiến mẫu thân phải lo lắng rồi.”

Phu nhân Trấn Quốc Công cẩn thận nắm lấy tay con trai, mắt ngấn lệ, hỏi hắn: “Tế nhi, con thấy thế nào? Ngực có đau không? Còn chỗ nào khó chịu không?”

Lý Tế ra hiệu mình không sao, Lý Chiếu Phù ở bên cạnh nói: “Nhị ca, huynh không biết đâu, mấy ngày huynh hôn mê, bọn muội lo đến ăn không ngon ngủ không yên, huynh tỉnh lại thì tốt quá rồi.” Nói đoạn hốc mắt đỏ hoe.

Lý Trừng, Lý Chiếu Cẩn và mọi người cũng vừa cười vừa lau nước mắt.

Lý Tế nhìn các đệ muội vẻ mặt hân hoan, mỉm cười nói: “Vất vả cho mọi người rồi.”

Lý Dung ban nãy chạy nhanh nhất, lúc này lại không nói gì. Lý Tế chú ý thấy Lý Dung đứng bên cạnh, vẻ mặt quan tâm nhưng lại im lặng không nói, bèn mỉm cười gọi: “Dung Nhi.”

Lý Dung lúc này mới bước tới, gọi một tiếng Nhị ca. Lời chưa dứt, hốc mắt cậu bé đã đỏ lên, miệng mếu máo, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

Lý Tế mỉm cười : “Dung Nhi lớn rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc