Nghe nói mạch tượng của Lý Tế có chuyển biến tốt, Trần Linh Châu quên hết nỗi buồn vừa rồi, vội vàng tiến lên hỏi: “Thật sao?”
Hai ngày trước, mạch tượng Lý Tế cực yếu, nguy hiểm sớm tối. Sở đại phu là thầy thuốc đương nhiên biết rõ, nói thật lòng, chính bản thân ông ta cũng thầm nghĩ Lý Tế khó qua khỏi. Mọi việc châm cứu dùng thuốc, chẳng qua là sự kiên trì của người thầy thuốc đến giây phút cuối cùng mà thôi.
Ông ta thấy Trần Linh Châu, một tiểu cô nương mi mục như họa, vừa gả vào cửa đã phải đối mặt với người chồng hôn mê bất tỉnh, rất có khả năng còn chẳng đợi được đến ngày chồng tỉnh lại, trong lòng cũng thấy tiếc cho nàng. Hiếm thấy cô bé này không hề tự ái tự oán, ngược lại còn tích cực tìm mọi cách để Lý Tế tỉnh lại, ông ta không khỏi coi trọng nàng thêm vài phần. Giờ thấy nàng lộ vẻ vui mừng, trong lòng ông ta ngoài niềm vui của người thầy thuốc, cũng có vài phần mừng thay cho nàng, bèn nói tiếp: “Mạch tượng của Thế tử trước đây ấn vào rỗng như ống hành, nay ấn xuống tuy vẫn còn yếu ớt, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều, so với hôm qua cũng đã khác biệt.”
Trần Linh Châu tự mình bắt mạch cho Lý Tế, yên lặng cảm nhận một hồi, quả nhiên là vậy.
Nàng không kìm được nở một nụ cười.
Tiễn Sở đại phu ra về, sau khi cho Lý Tế uống thuốc và canh xong, Phục Linh hỏi Trần Linh Châu: “Tiểu thư, vẫn làm như hôm qua ạ?”
Ý nàng ta là chuyện đàn hát và dùng thức ăn hôi thối để cho Lý Tế ngửi.
Trần Linh Châu trầm ngâm một lát rồi nói: “Thử lại lần nữa xem sao.”
Ngoài cách này ra, nàng cũng chẳng nghĩ được cách nào hay hơn.
Phục Linh nghe lời mang đàn vào. Trần Linh Châu bèn chọn một đoạn trong khúc “Thập diện mai phục” mà hôm qua nghi là khiến ngón tay Lý Tế cử động, đàn đi đàn lại nhiều lần.
Đàn được chừng một canh giờ, Lý Tế vẫn không có động tĩnh gì, nàng bèn dừng lại, bảo Tử Tô mang mấy thứ hôi thối nồng nặc lên.
Sau khi đồ được mang lên, Trần Linh Châu suy tính một chút, bèn đổ nước của tất cả các món thối vào cái đĩa đựng trứng ung.
Đổ xong, nàng đi đến trước giường Lý Tế.
Gắp một miếng đậu phụ thối thấm đẫm nước sốt, nàng nghiến răng nghiến lợi nói với người nằm bất động trên giường: “Lý Tế, trứng ung cộng đậu phụ thối cộng cá quả thối là mùi vị gì, chàng có biết không? Hôm nay, cô nãi nãi đây cho chàng nếm thử sự lợi hại của thứ này!”
Nói rồi nàng làm bộ đưa miếng đậu phụ thối lại gần miệng Lý Tế.
Miếng đậu phụ thối vừa đưa đến phía trên mặt Lý Tế, mí mắt người vốn đang nhắm nghiền bỗng nhiên giật giật!
Trần Linh Châu giật mình thon thót, tay run lên, miếng đậu phụ thối suýt nữa trượt khỏi đũa bạc, rơi xuống mặt Lý Tế.
May mà nàng phản ứng nhanh, lập tức rụt tay lại, miếng đậu phụ thối rơi tõm trở lại vào đĩa.
Tuy nhiên vẫn chậm một bước, nước sốt dính trên miếng đậu phụ thối đã rớt xuống hai giọt, rơi đúng vào nhân trung của Lý Tế, rồi theo nhân trung chảy vào trong miệng hắn, mà đúng lúc này, Lý Tế mở mắt ra.
Trần Linh Châu kích động vô cùng, tay lại run lên lần nữa, cái đĩa nghiêng đi, một ít nước sốt cùng miếng đậu phụ thối kia, không sai không lệch, đổ ụp lên mặt Lý Tế.
Trần Linh Châu: “...”
Nếu nàng nói nàng không cố ý, liệu hắn có tin không?
Nàng nhanh tay nhanh chân lấy miếng đậu phụ thối ra, lại rút vội một chiếc khăn tay lau sạch nước sốt trên mặt và cổ Lý Tế.
Nước sốt không nhiều lắm, lại chảy hết xuống theo khuôn mặt chứ không chui vào mũi hay miệng Lý Tế, nhưng thứ này thối kinh khủng khiếp, cả người Lý Tế lập tức tỏa ra mùi hôi thối khó ngửi.
“Thế tử cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Cùng Lan Tâm miễn cưỡng lau rửa qua loa cho Lý Tế, Trần Linh Châu cười gượng gạo.
Lý Tế nhất thời không phân biệt được mình đang ở đâu, nay là lúc nào.
Một lát sau, ký ức mới dần ùa về.
Hắn nhớ hôm đó hắn về kinh, gặp Trịnh Văn Thục ở trạm dịch huyện Ngụy thuộc địa phận phủ Đại Danh. Trịnh Văn Thục là con gái của Trịnh Trấn Nam, sư phụ hắn bái sư thời niên thiếu trong lúc đi du ngoạn, là sư tỷ của hắn, cũng là trang chủ Tề Vân sơn trang.
Gặp sư tỷ, hắn nở nụ cười, hai người đã rất lâu không gặp. Trịnh Văn Thục từ khi lên làm trang chủ Tề Vân sơn trang thì bận rộn công việc không dứt ra được, còn hắn không trấn thủ biên quan thì cũng cầm quân đánh trận, người thân còn ít gặp, chứ chẳng nói gì đến sư tỷ Trịnh Văn Thục.
Trịnh Văn Thục thấy hắn cũng mừng rỡ ra mặt, tiến lên vỗ vai hắn nói với giọng hân hoan: “Sư đệ, không ngờ lại gặp đệ ở đây!”
Nữ nhi trong giang hồ không câu nệ tiểu tiết, Trịnh Văn Thục xưa nay tính tình hào sảng, lại có tình nghĩa sư tỷ đệ với hắn, Lý Tế cũng không để ý.
Hai người sóng vai cùng đi, thấy Lý Tế tươi cười hớn hở, lại là người quen với Trịnh Văn Thục, đám thuộc hạ Ngô Tuấn đi theo hắn tự giác lùi lại một bước để hai người hàn huyên. Chẳng ai ngờ tới, Trịnh Văn Thục đang cười nói vui vẻ với Lý Tế lại bất ngờ nhanh như chớp cắm một con dao găm vào ngực hắn.
Lý Tế phản ứng ngay lập tức, dùng thanh kiếm chưa kịp rút khỏi vỏ trong tay gạt tay Trịnh Văn Thục ra, Ngô Tuấn và những người đi sau cũng ùa lên, nhưng thích khách đã có chuẩn bị, con dao găm kia lại tẩm độc, Lý Tế bị đâm trúng tối sầm mặt mũi, rất nhanh liền ngất đi.
Đến khi có lại tri giác, chính là lúc vừa bị đổ ụp một đống nước thối pha tạp mùi trứng ung lên mặt.