Trần phu nhân lộ vẻ khó xử, nói: “Khương ma ma tạm thời con chưa đưa đi được. Nhưng con đừng lo, đợi cha con bẩm rõ mọi chuyện với Bệ hạ, tự khắc sẽ thả người.”
Trần Linh Châu suy nghĩ một chút, liền hiểu ngay tính toán của cha mẹ. Họ nghĩ rằng, chuyện giấu được càng lâu thì khả năng phủ Trấn Quốc Công đòi đổi lại người càng nhỏ, Trần Linh Anh càng được an toàn.
Họ tính toán hay thật đấy, nhưng nàng bây giờ cũng đâu phải hoàn toàn không có quân bài nào trong tay.
“Nếu cha mẹ không cho con đưa Khương ma ma đi, hôm nay về con sẽ nói cho phủ Trấn Quốc Công biết con không phải là Đại tiểu thư nhà họ Trần.”
Trong tình hình hiện tại, nếu phủ Trấn Quốc Công biết Trần phủ tráo người thì sẽ phản ứng thế nào, thật khó nói trước.
Liệu họ có đổ lỗi việc Lý Tế chưa tỉnh lại là do đổi tân nương hay không? Dù sao xung hỉ cũng phải xem bát tự có hợp hay không, bát tự của Lý Tế và Trần Linh Anh đương nhiên là hợp, còn với nàng, giờ có hợp thì cũng thành không hợp rồi.
Nếu chẳng may Lý Tế bất hạnh không qua khỏi, người trong phủ Trấn Quốc Công trong lúc đau lòng sẽ làm gì, liệu có giận cá chém thớt hay không, càng khó lường trước được.
Trần gia tuy không phải là gia đình nhỏ bé để mặc người ta xâu xé, nhưng lý lẽ thuộc về phủ Trấn Quốc Công, nếu họ cắn chết điểm này, Trần phủ dù thế nào cũng phải trầy da tróc vảy.
Trần phu nhân đương nhiên biết rõ mấu chốt trong đó, nghẹn lời một chút rồi không vui nói: “Con bé này, sao lại đi uy hiếp cha mẹ thế hả? Con không nghe lời, chọc giận cha con đánh chết Khương ma ma, ta xem con làm thế nào!”
Trần Linh Châu biết cha nàng sẽ không làm vậy đâu, đối với cha nàng, Khương ma ma chỉ là một hạ nhân không quan trọng, giữ lại chỉ để uy hiếp nàng, còn Trần Linh Anh mới là hòn ngọc quý trên tay ông, một mạng của hạ nhân so với tiền đồ cả đời của con gái yêu, bên nào nặng bên nào nhẹ, cha nàng không phải không biết.
Lời này chẳng qua là dọa nàng mà thôi.
Nàng không hề lay chuyển nói: “Tóm lại, hôm nay con phải đưa Khương ma ma đi.”
Trần phu nhân thấy nói ngọt nói nhạt nàng vẫn trơ ra như đá, cuối cùng đành chịu thua, thỏa hiệp: “Thôi được rồi, con muốn đưa đi thì đưa đi. Chỉ là khế ước bán thân của bà ta mẹ chưa đưa cho con được, mẹ cũng phải có cái gì để ăn nói với cha con chứ.”
Trong lòng Trần Linh Châu cũng biết, mẹ nàng không thể không giữ lại chút gì đó để gây khó dễ cho nàng, cũng may khế ước bán thân tuy quan trọng, nhưng chỉ cần chuyện gả thay bị lộ ra thì cha mẹ nàng có giữ cũng vô dụng, nên nàng im lặng không nói gì.
Đổi chác coi như thành công, Trần phu nhân lúc này mới quan sát Trần Linh Châu một lượt, thấy vẻ mặt nàng lạnh nhạt, thở dài nói: “Châu Nhi, con đừng trách cha mẹ nhẫn tâm, con cũng thấy rồi đấy, tình cảnh này, không phải con gả thì cũng là tỷ tỷ con gả, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, cha mẹ nào nỡ để con đi?”
Trần Linh Châu vẫn thản nhiên đáp: “Nhờ ơn cha mẹ, con mới có được những ngày tháng tốt đẹp như hôm nay.”
Trần phu nhân lại bị nghẹn họng trân trối.
Bà nói: “Tỷ tỷ con từ nhỏ mất mẹ đã đủ đáng thương rồi, cha mẹ không đành lòng. Châu Nhi, con nhường nhịn tỷ tỷ con một chút, thông cảm cho cha mẹ đi!”
Nghe vậy, Trần Linh Châu không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Vì con có mẹ, nên con đáng bị đẩy vào hố lửa sao?” Nàng cười nhìn Đỗ thị phía đối diện, trong mắt tràn đầy sự châm chọc.
Trần phu nhân nhất thời cứng họng, ngay sau đó lại nói: “Con đúng là được lý còn không tha người.”
“Cha mẹ cũng là hết cách mới phải lựa chọn như vậy. Hơn nữa để bù đắp cho con, cha mẹ đã đem hết của hồi môn vốn định cho tỷ tỷ con đưa sang cho con, thậm chí còn thêm vào mấy phần, con cũng nên biết đủ đi. Con chính là không đủ khoan dung, cứ so đo tính toán chi li nên mới hay chọc giận cha mẹ.”
Vẫn như mọi khi, tất cả đều là lỗi của nàng. Thậm chí trong tình cảnh này, nàng vẫn là người được hời.
Trần Linh Châu không muốn nghe thêm nữa, cũng chẳng buồn tranh cãi làm gì, nàng lấy chìa khóa quay lại nhà chứa củi, thả nhũ mẫu ra, trực tiếp đưa bà lên xe ngựa.
Cho đến khi rời khỏi Trần phủ, Trần phu nhân vẫn không hỏi han một câu nào về chuyện cập kê của Trần Linh Châu, chứ đừng nói gì đến lễ cập kê.
Nhưng Trần Linh Châu không để tâm, nàng ôm lấy nhũ mẫu, trong lòng mãn nguyện.
Khương ma ma xoa mặt nàng, đau lòng nói: “Tiểu thư gầy đi rồi.”
Không cần hỏi bà cũng biết hai ngày nay Trần Linh Châu sống thế nào.
Nếu không vì bà, tiểu thư đã không bị ép gả cho Lý Thế tử, nếu Thế tử không tỉnh lại, tiểu thư mới mười mấy tuổi đầu, cả đời này biết sống làm sao đây.
Nghĩ đến đây bà lại rưng rưng nước mắt, Trần Linh Châu thấy nhũ mẫu sắp khóc, vội cười nói: “Ma ma, là con lớn rồi, mặt thon lại đấy. Trước kia mặt con nhiều thịt quá, tròn vo trông giống trẻ con, con không thích, giờ thế này là vừa đẹp.”
Rồi cười quay sang hỏi hai nha hoàn: “Các em nói có phải không?”
Hai nha hoàn đều rơm rớm nước mắt gật đầu nói phải.
Nhũ mẫu thấy Trần Linh Châu vốn đã phiền lòng, còn phải tốn công an ủi mình, vội nén nước mắt vào trong, đồng thời thầm cầu nguyện, chỉ mong tiểu thư phúc trạch thâm hậu, Thế tử phúc lớn mạng lớn, có thể tỉnh lại thì tốt biết bao.
Chẳng bao lâu xe ngựa đã về tới phủ Trấn Quốc Công, Trần Linh Châu xuống xe, đưa nhũ mẫu và mọi người đi thẳng về viện Mai Lâm Thượng Trúc.
Khương ma ma mấy ngày nay chịu nhiều khổ sở, Trần Linh Châu sắp xếp cho bà nghỉ ngơi xong xuôi mới đi vào Đông viện.
Sở đại phu đang bắt mạch cho Lý Tế, ông khẽ gật đầu, nhìn Trần Linh Châu nói: “Mạch tượng của Thế tử hôm nay, dường như đã có chuyển biến tốt.”