Ngọc Quý Gả Thay

Chương 20

Trước Sau

break

Mẹ nàng, Đỗ thị thấy nàng, không nói việc gì khác, trước tiên đã trách móc: “Con bé này, sao lại xích mích với tỷ tỷ con nữa rồi?”

Trần Linh Châu thay Trần Linh Anh gả cho Lý Tế sắp chết, nay ba ngày lại mặt, mẹ nàng không hỏi nàng sống thế nào, cũng không hỏi Lý Tế ra sao, vừa gặp đã trách cứ nàng tại sao lại gây gổ với Trần Linh Anh, người mẹ thế này, quả thực khiến người ta đau lòng.

Chỉ là Trần Linh Châu nghe những lời này, vẻ mặt chẳng có biểu cảm gì, trong lòng cũng đã sớm chết lặng.

Mẹ nàng chắc chắn là một người mẹ kế rất tốt. Trước mặt Trần Linh Anh, bà lương thiện, khoan dung, từ ái, tỉ mỉ, việc gì cũng suy tính chu đáo, lâu dài cho Trần Linh Anh, thực sự coi như con đẻ, thậm chí nhiều người mẹ ruột cũng chưa chắc đã bằng bà.

Trong việc đối đãi với Trần Linh Anh, mẹ nàng quả thực không chê vào đâu được. Điểm này Trần Linh Châu khâm phục, cũng cảm thấy mẹ làm rất đúng, đã làm mẹ kế thì đối xử tốt với con chồng là bổn phận.

Chỉ có điều, mẹ nàng đối xử với Trần Linh Anh chu đáo bao nhiêu, thì lại tàn nhẫn với nàng bấy nhiêu.

Người ta nói mẹ nuôi con trăm tuổi lo chín mươi chín, chỉ có mẹ nàng là luôn nghĩ nàng mình đồng da sắt, bách độc bất xâm, đao thương bất nhập.

Hồi nhỏ nàng ngốc nghếch, luôn muốn tìm sự an ủi từ mẹ, nhưng mẹ nói, bà cũng không có cách nào, bà cũng có cái khó của mình.

Trần Linh Châu biết những cái khó đó.

Mẹ kế, vợ kế, xuất thân không cao, tất cả đều là cái khó của mẹ, nên mẹ thiên vị Trần Linh Anh, phớt lờ sự thiên vị của cha, đôi khi nàng cũng không phải là không thể hiểu được. Nhưng khi nàng bị Trần Linh Anh, bị người nhà họ Dương bắt nạt, khi sự an toàn, thậm chí tính mạng của nàng bị đe dọa, khi nàng bị ép thay thế Trần Linh Anh gả cho Lý Tế đang hấp hối, mẹ nàng vẫn bắt nàng phải thông cảm cho cái khó của bà.

Mẹ ở Trần phủ đâu phải là con bù nhìn không có thực quyền, thể diện và sự tôn quý mà một đương gia chủ mẫu cần có bà đều có đủ, bà cũng đâu phải người nhất nhất nghe theo chồng, bà có chủ kiến riêng, trong những việc liên quan đến các đệ , bà cũng biết trù tính kỹ càng, thậm chí còn tranh luận đến cùng với cha.

Chỉ duy nhất đến chuyện của nàng, mẹ luôn có những lý do bất đắc dĩ, không còn cách nào khác, tấm lòng con trẻ khao khát tình mẹ của nàng cứ thế nguội lạnh dần trong những lần bất đắc dĩ, không còn cách nào ấy.

Nàng đã không còn nhớ rõ bản thân hồi nhỏ đã bao nhiêu lần thất vọng, bàng hoàng, sợ hãi, chỉ biết rằng sau hết lần này đến lần khác tổn thương, cuối cùng nàng cũng học được cách không còn mong chờ nữa.

Mẹ nàng nói bà thương nàng, bằng chứng lớn nhất là hồi nhỏ khi nàng bệnh nặng, mẹ đã ở lại viện của nàng cả đêm.

Chuyện này đúng là có thật, khi đó Trần Linh Châu tám tuổi, giữa mùa đông giá rét bị Dương Oản Nhu đẩy xuống nước, bị nhiễm phong hàn.

Nàng sốt cao, mê man bất tỉnh. Cô bé tám tuổi lúc bệnh nặng đặc biệt muốn ở bên cạnh mẹ, nàng nắm chặt tay Trần phu nhân không chịu buông, Trần phu nhân bất đắc dĩ đành phải ở lại với nàng một đêm.

Ngày hôm sau, cơn sốt vẫn không lui, nàng càng sốt càng mê sảng, mắt thấy không qua khỏi, đại phu nói ông ta đã cố hết sức rồi, bảo mời thầy khác cao tay hơn, trong lúc mê sảng, nàng lại khóc đòi mẹ.

Nhưng đúng lúc này, nha hoàn của Trần Linh Anh chạy tới, nói đại tiểu thư bị bệnh, mời phu nhân qua xem đại tiểu thư.

Hành động này của Trần Linh Anh ai cũng hiểu rõ, chẳng qua là muốn làm Trần Linh Châu khó chịu, cố ý kéo Trần phu nhân đi mà thôi. Nhưng mẹ nàng vẫn bỏ lại nàng đang sốt li bì bất tỉnh nhân sự để đến với Trần Linh Anh. Rồi mãi đến một ngày sau mới quay lại thăm nàng.

Cũng may mạng nàng chưa tuyệt, vậy mà lại vượt qua được. Nhũ mẫu Khương ma ma kể lại, trong lúc đó nàng lên cơn co giật mấy lần, vô cùng nguy hiểm, may nhờ Bồ Tát phù hộ mới không phải xuống chầu Diêm Vương.

Từ đó nàng biết, tình yêu của mẹ dành cho nàng, nếu nói là có, thì chắc cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Đã vậy, thứ tình mẫu tử này, nàng thà không cần còn hơn.

Trần Linh Châu thản nhiên nói: “Mẹ, hôm nay con muốn đưa Khương ma ma đi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc