Thiếu phu nhân nhìn có vẻ là một tiểu cô nương yểu điệu, mười ngón tay không dính nước mùa xuân, nhưng làm việc lại rất nhanh nhẹn. Trù nương thấy nàng chỉ vài đường đã gọt sạch vỏ khoai môn, thái miếng, thái sợi, sau đó bảo một tỳ nữ mang lạp xưởng, tôm khô đã thái nhỏ đến bên bếp lò đã được một tỳ nữ khác nhóm lửa nóng rực, nàng bước hai bước tới, đổ dầu vào chảo, nghe tiếng “xèo” một cái, lạp xưởng và tôm khô đã được trút vào chảo, đảo nhanh tay vài cái, mùi thơm lập tức tỏa ra ngào ngạt.
Xào xong lạp xưởng và tôm khô, thiếu phu nhân đổ cả hai thứ vào chậu đựng sợi khoai môn, lại cho thêm muối, ngũ vị hương trộn đều, sau đó thêm bột nếp và nước vào trộn đều lần nữa, rồi sai tỳ nữ lấy một cái đĩa lớn đáy nông, đổ hỗn hợp sợi khoai vào dàn phẳng rồi bảo tỳ nữ kia đem hấp.
Trù nương nhìn đến trợn mắt há miệng, tác phong này thường thấy ở các vị trù nương, nhưng ở một quý nữ như thiếu phu nhân thì hiếm gặp vô cùng, không có mấy năm công phu thì không học được.
Trù nương đã từng thấy nhiều quý nữ quý phu nhân xuống bếp, phần lớn là làm cho có lệ, tỏ vẻ thanh nhã một chút rồi thôi, thi thoảng có người trù nghệ tốt thì cũng là do đầu bếp chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, họ chỉ việc thong thả nêm nếm gia vị, đảo qua vài cái là xong. Món bánh khoai môn sợi này của thiếu phu nhân, tuy chưa biết mùi vị thế nào, nhưng chỉ nhìn cái điệu bộ vừa rồi thôi cũng đủ dọa người rồi.
Hơn nữa không chỉ thiếu phu nhân, ngay cả hai tỳ nữ của nàng làm việc cũng vừa nhanh vừa khéo, ba chủ tớ phối hợp ăn ý, nhìn là biết đã làm qua vô số lần rồi.
Trần Linh Châu thấy trù nương ngẩn ngơ nhìn mình, cười nói: “Lát nữa mời ngươi nếm thử đánh giá xem sao.”
Trù nương vội nói không dám, rồi lại vội vàng nói: “Đồ thiếu phu nhân làm, đương nhiên là cực ngon rồi.”
Chẳng bao lâu sau, sợi khoai được hấp chín, Trần Linh Châu lấy đĩa ra để nguội, sau khi nguội hẳn thì cắt thành miếng, đun nóng dầu rồi cho bánh vào chiên vàng.
Khoai môn không phải nguyên liệu quý giá gì, nhưng khi chiên trong dầu nóng lại tỏa mùi thơm nồng nặc.
Rất nhanh, cả viện Mai Lâm Thượng Trúc đều bao trùm trong mùi thơm, không ít người mượn cớ ghé qua nhà bếp nhìn ngó, thấy Trần Linh Châu đang bận rộn trong bếp đều lộ vẻ kinh ngạc.
Ngay cả người vốn luôn điềm đạm như Hạnh Nhi, cũng không cưỡng lại được sự cám dỗ của mùi thơm mà tìm tới.
Trần Linh Châu nhiệt tình mời họ nếm thử, đám hạ nhân ban đầu không dám, nhưng thấy thiếu phu nhân không hề có chút kiêu ngạo nào, thật tâm muốn họ nếm thử nên cũng cung kính không bằng tuân mệnh.
Tuy Lý Tế ở tận gian nhà trong của Đông viện nhưng cũng ngửi thấy mùi thơm, hắn hỏi A Chuyết: “Nhà bếp đang làm gì vậy?”
A Chuyết vẫn còn là đứa trẻ mới lớn, ham ăn, đã lén chạy xuống bếp xem mấy lần rồi.
Cậu nhóc cười hì hì: “Đang làm bánh khoai môn sợi ạ.”
Lý Tế không quá coi trọng chuyện ăn uống, lúc hành quân đánh trận, bất đắc dĩ hắn còn ăn cả rễ cỏ, ngay cả khi ở kinh thành, hắn cũng có gì ăn nấy, không kén chọn lắm. Tuy cũng có sở thích riêng, nhưng từ trước tới giờ chưa từng có khao khát đặc biệt với món gì.
Nhưng có lẽ do ăn cháo liên tục hai ngày nên miệng mồm nhạt nhẽo, có lẽ do nằm trên giường rảnh rỗi sinh nông nổi nghĩ nhiều, cũng có lẽ do món bánh kia thực sự quá thơm, không hiểu sao hắn lại mơ hồ có chút mong đợi.
Sở đại phu nói, mấy ngày nay tốt nhất hắn nên ăn cháo và canh thịt dễ tiêu hóa, nhưng nếu thực sự thèm món gì, miễn không phải đồ ăn dễ gây dị ứng thì ăn một hai miếng cũng chẳng sao.
Nhưng mùi thơm bay tới rồi lại tan đi, hắn mãi chẳng thấy bóng dáng miếng bánh khoai môn sợi nào, đến cả vụn bánh cũng không thấy.