Dương Oản Nhu đứng ngoài chứng kiến tất cả từ đầu đến cuối, đối với Trần Linh Châu khó tránh khỏi coi thường và thù ghét. Vì vậy, ngoài việc thêm mắm dặm muối khi trưởng bối Dương gia làm khó Trần Linh Châu, việc ả ta thích nhất chính là xúi giục, liên thủ cùng Trần Linh Anh bắt nạt Trần Linh Châu.
Trần Linh Anh giỏi nhất là châm trà, trước tiên nàng ta đập nhẹ bánh trà cho vỡ, rồi bỏ vào cối nghiền nát, sau đó cho vào rây trà lọc thật mịn, lại đun nước sôi, dùng nước nóng tráng kỹ chén trà, mới cho bột trà vào chén, rót nước sôi vào, đồng thời dùng thìa trà đánh đều.
Phải nói rằng, mỹ nhân như Trần Linh Anh khi pha trà quả thực là cảnh đẹp ý vui, trong mắt Dương Oản Nhu lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.
Dương Oản Nhu cũng là mỹ nhân, những lúc không có ai tự soi gương cũng thấy mình kiều diễm ướt át, nhưng người so với người thì tức chết người, đặt vào giữa hai tỷ muội nhà họ Trần, ả ta lại trở nên có phần thô kệch ngu ngốc.
Trần Linh Anh có dung mạo rực rỡ chiếu người, còn Trần Linh Châu có khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, mắt hạnh môi đào, xinh đẹp lại pha chút ngây thơ, tuy vẫn chưa trổ mã hoàn toàn, nhưng nếu luận về nhan sắc thì chẳng hề kém cạnh đại mỹ nhân được ca tụng như Trần Linh Anh là bao.
Dương Oản Nhu không dám có ý kiến gì với biểu tỷ Trần Linh Anh, bèn trút hết mọi bực dọc lên đầu Trần Linh Châu. Trần Linh Châu càng lớn càng đẹp, Dương Oản Nhu càng hận nàng.
Trà đã pha xong, Trần Linh Anh nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, cười khẽ một tiếng: “Đó là đương nhiên, gả cho một kẻ sắp chết như như Lý Tế, trong lòng nó sao có thể không oán hận chứ.”
Dương Oản Nhu nói: “Thực ra theo muội nói, thế này vẫn là món hời cho nó đấy chứ. Nếu không phải biểu tỷ nhường cho, nó làm sao gả vào được cửa nhà cao cửa rộng như phủ Trấn Quốc Công? Cho dù có làm quả phụ, thì cũng tốt hơn gấp vạn lần gả vào cái nhà họ Thẩm kia!”
Nhà họ Thẩm chính là nhà chồng của nhị cô mẫu Trần Linh Châu.
Nhị cô mẫu của Trần Linh Châu là thứ nữ, vì không được đích mẫu dung chứa nên bị gả cho nhị cô phụ Thẩm Trứ. Tổ tiên Thẩm gia cũng là danh gia vọng tộc, nhưng đã sa sút từ lâu, Thẩm Trứ khi đó là một tú tài, mẹ của Trần Tiến cứ khăng khăng nói ông ta sau này sẽ có tiền đồ lớn, nên mới gả thứ nữ vào Thẩm gia.
Thẩm Trứ làm tú tài rất nhiều năm, đến gần tuổi tứ tuần mới trúng cử nhân, lại qua rất nhiều năm nữa mới đậu tiến sĩ, hiện giờ đang làm quan Thẩm phán lục phẩm không lớn không nhỏ ở phủ Kinh Triệu.
Nhị cô mẫu bao năm qua sống vất vả, đối với đích mẫu khó tránh oán hận, nhưng với người em trai Trần Tiến này thì không dám có ý nghĩ gì. Sau khi đích mẫu qua đời, bà thường xuyên về thăm nhà mẹ đẻ, quan hệ với Đỗ thị cũng coi như hòa hợp. Con trai thứ ba của bà là Thẩm Tín, dung mạo tuấn tú, văn hay chữ tốt, tuổi còn trẻ đã có công danh cử nhân trong người, tương lai đầy hứa hẹn.
Nhị cô mẫu bèn động tâm tư, muốn thân càng thêm thân. Trần Linh Anh thì bà không dám mơ tưởng, đó là bảo bối của đệ đệ bà, từ nhỏ đã được chiều chuộng hết mực, đã đòi sao thì không dám cho trăng, dù thế nào ông cũng không thể gả Trần Linh Anh vào Thẩm gia.
Hơn nữa, bà cũng không hầu hạ nổi.
Nhưng Trần Linh Châu thì khác, tuy ở nhà không được cưng chiều lắm, bên ngoài cũng có vài lời đồn không hay, nhưng là cô ruột thường xuyên qua lại với Trần gia, bà đương nhiên biết rõ sự tình thế nào.
Quan trọng nhất là, con trai bà – Thẩm Tín thích Trần Linh Châu.
Bà nhìn ra được Thẩm Tín đã thích Trần Linh Châu từ lâu, mấy năm nay nó vùi đầu vào học hành, ngoài việc bản thân cầu tiến, còn là để có một tiền đồ tốt, để cữu phụ để mắt tới nó mà gả biểu muội cho.
Vì vậy bà đã từng đề cập chuyện này với Đỗ thị và Trần Tiến. Xét về gia thế, Thẩm gia đương nhiên là trèo cao, nhưng bà biết Đỗ thị vì cái danh tiếng hiền đức, tuyệt đối sẽ không để Trần Linh Châu gả cao hơn Trần Linh Anh, mà Trần Tiến lại chẳng hề quan tâm đến đứa con gái thứ hai này, nên bà đề nghị kết thông gia, lại cũng không tính là làm khó vợ chồng họ.
Việc Trần Linh Châu sẽ gả cho Thẩm Tín, vốn là chuyện hai nhà đều ngầm hiểu với nhau.
Mà Dương Oản Nhu thường xuyên ra vào Trần gia, đương nhiên cũng biết chuyện này.
Trần Linh Anh chỉ ngón tay vào trán cô ả, cười nói: “Muội đúng là con quỷ nhỏ mọn, để nó nghe thấy lại chẳng xé xác muội ra!”
Thế nhưng, nàng ta nhớ tới người đàn ông mày kiếm mắt sáng, khí khái bừng bừng kia, đắc ý xong cũng không khỏi thở dài một tiếng.
Đáng tiếc.
Một nam nhân như vậy, nếu còn sống được, thì nàng ta cũng chẳng muốn để cho Trần Linh Châu được hời đâu, cho nên trước khi Lý Tế gặp chuyện, dù biết rõ phủ Trấn Quốc Công và Trần phủ có hiềm khích, nàng ta vẫn không quyết định hủy hôn.
Nhưng cuối cùng Lý Tế lại bị ám sát, rơi vào hôn mê.
Một nam nhân có tốt đến mấy, nếu chỉ còn lại tấm bài vị thì có ý nghĩa gì chứ. Nàng ta không muốn làm tiết phụ liệt phụ gì cả, chỉ có người bằng xương bằng thịt mới là thật.
Có điều, đã ba ngày rồi, sao phủ Trấn Quốc Công vẫn chưa treo cờ trắng nhỉ? Lý Tế vậy mà cầm cự được lâu thế sao?
“Không có nhầm lẫn gì chứ? Nếu Lý Tế sống lại thật, thì ta sẽ trở thành trò cười cho cả kinh thành mất.”
Dương Oản Nhu nói: “Biểu tỷ cứ yên tâm đi, hắn bị thương ngay tim, ngay cả ngự y cũng bó tay rồi, thần tiên khó cứu. Lý Tế không thể nào sống lại được đâu, biểu tỷ cứ yên tâm.”