Trong Triêu Hà Các, tỷ tỷ của Trần Linh Châu là Trần Linh Anh đang thong thả châm trà, vị khách quen thuộc của Trần phủ – biểu muội nhà cữu cữu của nàng ta là Dương Oản Nhu ngồi bên cạnh, miệng nói: “Biểu tỷ, Trần Linh Châu chắc hận đến chết luôn rồi.”
Dương Oản Nhu cực kỳ căm ghét Trần Linh Châu.
Năm xưa khi mẹ đẻ của Trần Linh Anh là Dương thị qua đời do bệnh, nhà họ Dương từng có ý định gả một thứ nữ cho Trần Tiến làm vợ kế, nhưng Trần Tiến từ chối, không lâu sau thì tục huyền với con gái của Huyện thừa là Đỗ thị.
Trước khi kết thông gia với Trần gia, Dương gia đã suy vi từ lâu, tuy vẫn còn cái chức danh Hầu tước, nhưng con cháu trong nhà phần lớn đều bất tài, khi đó chỉ có một mình Dương lão bá gia làm quan lục phẩm. Mà Trần gia lại là nhà làm quan suốt trăm năm qua, con cháu trong tộc làm quan trong triều rất nhiều, cha của Trần Tiến khi ấy còn là Tể tướng, tỷ tỷ của ông lại vào cung làm phi tần. Dương gia dựa vào quan hệ thông gia với Trần gia mà đám con cháu trong nhà lần lượt được vào làm quan, nên Dương gia cực kỳ coi trọng mối hôn sự này.
Vốn dĩ dựa vào Trần gia, Dương gia cũng coi như đang lên hương, không ngờ con gái nhà họ lại ngã bệnh qua đời.
Lần này, Dương gia cuống lên rồi, dù sao có con gái ở đó, Dương gia với Trần gia mới là thân thích, con gái mất rồi, quan hệ ngày càng xa cách là chuyện có thể đoán trước.
Sau đó vợ chồng Dương lão bá gia bàn bạc xong xuôi, bèn lấy cớ thăm cháu ngoại để thường xuyên qua lại Trần gia, củng cố quan hệ hai nhà, tránh để Trần Tiến quên người xưa mà lơ là việc nâng đỡ Dương gia.
Thế là Dương lão phu nhân cứ ba bữa nửa tháng lại dẫn con dâu, con gái, cháu gái đến Trần phủ. Việc này vốn cũng chẳng có gì đáng trách, nói theo mặt nổi thì là thương yêu cháu ngoại, qua thăm nom nhiều một chút để chống lưng cho cháu, để cháu không bị mẹ kế bắt nạt, ai cũng không thể nói họ sai. Nhưng vấn đề ở chỗ, họ đến Trần phủ, ngoài việc lấy lòng Trần Linh Anh và Trần Tiến, còn là để bắt nạt Trần Linh Châu.
Người nhà họ Dương tuy trong lòng ngầm ghét Đỗ thị, nhưng không dám làm khó bà, vì làm khó Đỗ thị cũng đồng nghĩa với việc không nể mặt Trần Tiến, hơn nữa Đỗ thị nhìn thì có vẻ dễ nói chuyện, nhưng thực chất lại trơn như chạch, họ chẳng chiếm được chút hời nào, nhưng Trần Linh Châu thì khác – nàng tuy là Nhị tiểu thư trong Trần phủ nhưng lại chẳng được Trần Tiến và Đỗ thị yêu thương. Thậm chí Đỗ thị để chứng tỏ cho người khác thấy mình không thiên vị con đẻ, còn cố ý cắt giảm chi tiêu ăn mặc của Trần Linh Châu xuống một bậc. Người nhà họ Dương phát hiện ra điểm này, bèn thường xuyên lấy danh nghĩa quan tâm, dạy bảo để gọi Trần Linh Châu đến, một đám người lớn, thay phiên nhau chỉ trích, châm chọc, bới móc, mỉa mai Trần Linh Châu, dìm nàng xuống tận bùn đen. Nếu Trần Linh Châu lỡ lời nói sai một câu, họ liền bảo trong mắt nàng không có bậc trưởng bối, thao thao bất tuyệt một tràng dài đòi “dạy nàng làm người”.
Phát hiện họ làm như vậy mà Trần Tiến và Đỗ thị cũng dửng dưng, người nhà họ Dương ngày càng quá quắt.
Hồi Trần Linh Châu còn nhỏ, thường xuyên bị người nhà họ Dương làm cho đứng ngồi không yên, cuối cùng luôn kết thúc bằng việc khóc lóc thảm thiết.
Trần Linh Châu từng nói với mẹ rằng nàng không thích “ngoại tổ mẫu”, “cữu mẫu”, “di mẫu”, vì họ luôn làm khó nàng, nhưng Đỗ thị không cho là đúng, chỉ nói với Trần Linh Châu rằng ngoại tổ mẫu, cữu mẫu, di mẫu đều là trưởng bối, lại xuất thân danh gia vọng tộc, được họ chỉ dạy nhiều chút cũng chẳng hại gì.
Sau này Trần Linh Châu lại tìm bà nói thêm mấy lần, Đỗ thị bèn trách mắng Trần Linh Châu là do ghen tị vì nữ quyến nhà họ Dương đối tốt với Trần Linh Anh hơn, rồi nói với Trần Linh Châu: “Không được bất kính với trưởng bối! Trưởng bối có thế nào cũng không đến lượt con nói. Con nên tự kiểm điểm lại bản thân mình xem, tại sao họ lại làm khó con!”
Trần Linh Châu thấy mẹ không tin, bất đắc dĩ đành đi tìm cha.
Việc nữ quyến nhà họ Dương thường xuyên đến, Trần Tiến có biết, nhưng việc này thứ nhất là được con gái trưởng yêu thích, vợ kế Đỗ thị cũng không có ý kiến gì, thứ hai là người nhà họ Dương cũng biết chừng mực, không làm phiền đến ông.
Vì vậy ông chẳng hề để tâm, cũng vốn không kiên nhẫn để ý mấy chuyện vặt vãnh này, hôm đó đúng lúc ông đang phiền lòng vì việc triều chính, thấy con gái thứ vì chuyện lông gà vỏ tỏi thế này mà đến tìm mình, lửa giận càng bốc lên. Thế là ông mắng cho thứ nữ một trận, bảo nàng lòng dạ hẹp hòi, bắt về phòng tự kiểm điểm hối lỗi.
Cầu cứu không được, Trần Linh Châu bèn tìm cách tránh né nữ quyến Dương gia, nhưng người nhà họ Dương đâu chịu buông tha nàng, Trần Linh Châu không chịu ra gặp, họ bèn đích thân đến viện của Trần Linh Châu để “thăm” nàng.
Mỗi lần nữ quyến Dương gia đến, tâm trạng Trần Linh Châu lại rơi xuống đáy vực, ác mộng liên miên, suýt chút nữa thì phát điên.
Sau này nhũ mẫu Khương ma ma dạy nàng giả câm giả điếc, bất kể họ nói gì cứ tai trái vào tai phải ra, đừng để trong lòng, cứ coi như họ đang đánh rắm là được.
Sau này nữa, Trần Linh Châu lớn lên, người nhà họ Dương vấp phải đinh mấy lần mới chịu bớt bớt đi một chút.