Ngọc Quý Gả Thay

Chương 15

Trước Sau

break

Bận rộn cả ngày, Trần Linh Châu mệt mỏi rã rời, trải chăn nệm dày và mềm mại lên trường kỷ cho thật thoải mái rồi mới chìm vào giấc ngủ.

Đêm nay, nàng có một giấc mơ đẹp, nàng mơ thấy Lý Tế tỉnh lại, đôi mắt hắn đen láy sáng ngời, nhìn thấy những món ngon trước mặt hai mắt liền sáng lên, ngồi trước bàn ăn ngấu nghiến những món ăn nàng chuẩn bị cho hắn, còn vừa ăn vừa cười, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, nói với nàng: “Mấy món này ngon tuyệt, ta rất thích, làm phiền nàng phải nhọc lòng rồi.”

Trần Linh Châu cười mãn nguyện, nghĩ công sức mình bỏ ra cuối cùng cũng không uổng phí, bỗng nhiên, mộng đẹp biến thành ác mộng, Lý Tế vớ lấy một quả trứng ung ngay tầm tay, nhắm thẳng mặt nàng mà ném tới, nàng nhanh nhẹn né được, trứng ung bay đi chỗ khác, nàng đang đắc ý cười ha ha thì không ngờ ngay sau đó một con cá ươn bay tới, dính chặt vào mặt nàng, gỡ mãi không ra...

Trần Linh Châu giật mình tỉnh giấc, phát hiện mặt mình bị một chiếc khăn phủ gối che kín.

Nàng thở hổn hển mấy hơi, quay đầu nhìn Lý Tế. Mộng đẹp hay ác mộng đều không thành sự thật, Lý Tế vẫn nằm đó như cũ.

Nàng không khỏi thở dài, ngồi ngẩn ngơ trên trường kỷ một lúc.

Dần dần hoàn hồn, nàng nghĩ, trên đời đâu có chuyện gì dễ dàng thế, không thể cứ thế mà nản lòng được.

Phục Linh vào hầu nàng rửa mặt chải đầu, hỏi: “Tiểu thư, hôm nay là ngày lại mặt, chúng ta có về không?”

Lý Tế trong tình trạng này, nàng nói  chuyện lại mặt e là thừa thãi.

Nhưng nàng không thể không về, nhũ mẫu Khương ma ma của nàng còn đang bị giữ ở Trần phủ, nàng phải về đón bà ấy qua đây. Nàng bèn nói: “Đi bẩm với phu nhân một tiếng đi, chúng ta phải về.”

Phục Linh vâng dạ đi ra, một lát sau quay lại báo với Trần Linh Châu: “Phu nhân nói, bà ấy biết rồi.”

Trần Linh Châu gật đầu, đi xem Lý Tế một chút, bắt mạch cho hắn, dặn dò Hạnh Nhi và mọi người trông nom cẩn thận, rồi dẫn hai nha hoàn và mấy bà tử lên đường.

Trên xe ngựa, Tử Tô nói: “Tiểu thư, hôm nay là ngày cập kê của người đấy.”

Trần Linh Châu nghe vậy sững người, chuyện này nàng thực sự quên béng mất, mấy ngày nay, đầu tiên là bị ép gả, đến phủ Trấn Quốc Công lại bận rộn một hồi, nàng quên khuấy ngày này luôn.

Nàng mười lăm tuổi rồi.

Sinh nhật mười lăm tuổi là ngày trọng đại, theo phong tục của bổn triều, ngày con gái cập kê, dù nhà nghèo hay giàu cũng sẽ mời thân bằng cố hữu đến chung vui náo nhiệt một phen. Nhưng tất cả những thứ này đối với nàng không quan trọng nữa, quan trọng là đón được nhũ mẫu về.

Phủ Trấn Quốc Công cách Trần phủ không quá xa, đi khoảng hai nén nhang là tới, Trần Linh Châu nhảy xuống xe ngựa đi nhanh vào trong.

Người gác cổng thấy nàng thì giật nảy mình: “Nhị... Nhị tiểu…”

Từ khi Trần Linh Châu xuất giá, Trần Linh Anh chưa từng ra khỏi cửa, người gác cổng tin tức cũng không linh thông, giờ thấy Trần Linh Châu thì không khỏi kinh ngạc, rõ ràng là xe ngựa của phủ Trấn Quốc Công đến, nhưng người bước xuống lại là Nhị tiểu thư, còn chải kiểu tóc của phụ nữ đã thành thân.

Hắn trợn tròn mắt, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Hắn nên gọi Trần Linh Châu là Nhị tiểu thư hay Nhị cô nãi nãi đây?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc