Trần Linh Anh cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, trước khi quyết định hủy hôn, nàng ta đã nghe ngóng rõ ràng rồi, đương nhiên biết tình hình thế nào. Chính vì biết rõ, nên nàng ta mới không muốn gả cho người chết.
Cha luôn yêu thương nàng ta, lại vì hiềm khích giữa hai phủ Trần – Lý, nên đã vài lần tỏ ý không muốn gả nàng ta cho Lý Tế.
Mẹ kế Đỗ thị lại luôn chiều chuộng nàng ta hết mực, nàng ta biết, chỉ cần nàng ta nói không muốn gả, họ nhất định sẽ đồng ý.
Sự việc sau đó diễn ra đúng như nàng ta dự tính, cha mẹ gật đầu, để Trần Linh Châu gả thay.
Trách thì chỉ có thể trách cô muội muội này mệnh khổ.
Nhắc đến thì mệnh của em gái nàng ta đúng là không tốt thật, nhớ lại dáng vẻ Trần Linh Châu từ nhỏ đã bị mình chèn ép mọi bề, chịu đủ mọi ấm ức, nàng ta cười khẩy một tiếng.
Chắc là do mệnh mình tốt quá đấy thôi, nàng ta đắc ý nghĩ thầm.
Người đời đều nói “Có cha dượng thì cũng có mẹ ghẻ”, sống dưới tay mẹ kế chẳng dễ dàng gì, nhưng nàng ta là một ngoại lệ.
Cha mẹ nàng ta lưỡng tình tương duyệt, trải qua bao sóng gió mới kết thành phu thê, vốn dĩ sống những ngày tháng vui vẻ chỉ ước làm uyên ương không ước làm tiên, đáng tiếc mẹ nàng ta hồng nhan bạc mệnh, sinh nàng ta được một năm thì ngã bệnh liệt giường, chẳng bao lâu sau thì qua đời. Để có người chăm sóc nàng ta, hai năm sau cha tục huyền với Trần phu nhân hiện tại là Đỗ Ngọc Hành.
Đỗ Ngọc Hành xuất thân thấp kém, cha chỉ là một Huyện thừa. Nhưng Đỗ Ngọc Hành dung mạo cực đẹp, lại nghe nói phẩm hạnh rất tốt, cha coi trọng điểm này nên mới cầu thân với con gái Đỗ huyện thừa.
Đỗ huyện thừa đương nhiên không có lý do gì không đồng ý, dù sao với gia thế như họ, con gái gả vào nhà trâm anh thế phiệt như Trần phủ, đã là phải thắp nhang cảm tạ trời đất rồi. Đỗ Ngọc Hành không làm cha thất vọng, việc gì cũng đặt nàng ta lên hàng đầu, ngay cả sau này khi Đỗ Ngọc Hành có con của riêng mình vẫn như vậy.
Nàng ta từng nghi ngờ Đỗ Ngọc Hành có phải cố ý chiều hư mình, để mình không biết trời cao đất dày, cuối cùng nhận lấy kết cục bi thảm hay không, nhưng sau này phát hiện ra không phải. Đỗ thị thực sự một lòng một dạ làm một người mẹ kế tốt, cho dù vì thế mà để con gái ruột Trần Linh Châu chịu thiệt thòi.
Cách Đỗ Ngọc Hành đối xử với Trần Linh Châu, đôi khi ngay cả nàng ta cũng thấy quá đáng.
Ví dụ như, bà tử nha hoàn trong viện của nàng ta cộng lại hơn mười người, còn chỗ Trần Linh Châu ngoại trừ hai con bé nha đầu kia và một bà vú già, chỉ có hai bà tử làm việc thô kệch.
Nàng ta chưa bao giờ mở miệng yêu cầu Đỗ Ngọc Hành làm như vậy, theo nàng ta biết, cha cũng chưa từng đề cập tới yêu cầu thế này, nhưng Đỗ Ngọc Hành cứ chủ động làm thế.
Lại ví dụ như, hai năm trước Đỗ Ngọc Hành mời ma ma giáo dưỡng về dạy cho các nàng, nhưng lúc đó nàng ta nhìn Trần Linh Châu không thuận mắt, không muốn học cùng Trần Linh Châu, Đỗ Ngọc Hành liền thực sự bảo Trần Linh Châu đừng đến nữa, cũng chẳng tìm người khác dạy riêng cho Trần Linh Châu.
Các thầy dạy học bình thường cũng đều nhìn ra được ai có địa vị hơn, ai là người nên bỏ nhiều tâm sức hơn, nên đàn của nàng ta gảy hay hơn Trần Linh Châu, thơ cũng làm tốt hơn Trần Linh Châu, con nha đầu kia tranh không lại nàng ta, lại chạy đi học mấy thứ không đứng đắn như dịch dung, y thuật với một kẻ đầu đường xó chợ, đúng là buồn cười chết mất. Từ khi còn rất nhỏ, nàng ta đã biết cha yêu thương mình, cũng biết Đỗ thị sẽ luôn thiên vị mình, nên ban đầu là thăm dò, sau đó liền không kiêng nể gì nữa.
Đôi khi nàng ta cũng chẳng thích món đồ nào đó lắm đâu, nhưng lấy đi mà có thể nhìn thấy vẻ mặt xám ngoét của Trần Linh Châu, nàng ta lại thấy thú vị.
Chuyện gả thay này, nàng ta biết Trần Linh Châu chắc chắn không muốn, ai lại muốn vừa gả chồng đã làm quả phụ chứ. Nhưng Trần Linh Châu muốn hay không không quan trọng, quan trọng là nàng ta muốn, cha muốn, và cả mẹ kế Đỗ thị cũng muốn.
Hai người đang nói chuyện thì nha hoàn Điệp Nhi của Trần Linh Anh vào bẩm báo: “Tiểu thư, Nhị tiểu thư về lại mặt rồi.”
Ồ? Nó mà cũng có thời gian về lại mặt ư?
Dương Oản Nhu nghe vậy đảo mắt, đứng dậy cười nói: “Biểu tỷ, đi, chúng ta đi gặp nó một chút!”