Chờ cô gái nhỏ trong lòng không còn giãy giụa nữa, thì Tang Vọng mới thật cẩn thận đặt cô nằm lại trên giường, vòng tay cô ôm vào lòng, kéo chăn đắp kín cho cả hai.
Hắn nhắm mắt, chậm rãi chìm vào giấc ngủ thêm lần nữa.
Giấc ngủ này, hai người đều ngủ rất sâu.
Ngoài cửa, Đại Hoàng bị ngăn ở bên ngoài vẫn trước sau kiên quyết giữ vững vị trí, thề sống thề chết bảo vệ tiểu chủ nhân của mình.
Chỉ là năm phút sau, chú chó vừa thề thốt xong đã quỳ rạp xuống đất, ngủ say sưa.
Sáng sớm, tia nắng đầu tiên rơi xuống bức tường hoa lệ tinh xảo, soi rõ bức tranh chú chó nhỏ treo trên tường.
Đại Hoàng bắt chước tiểu chủ nhân trèo ban công, dùng đôi chân ngắn cũn cỡn bám lấy lan can. Trải qua muôn vàn gian nan, cuối cùng thì nó cũng bò được lên ban công, thân hình mũm mĩm rơi xuống đất, lăn tròn mấy vòng liền.
Nó lắc lư cái đầu, loạng choạng chạy tới mép giường, vươn móng vuốt ra, cố gắng lay gọi Úc Cửu Tư đang ngủ say ở mép giường.
[Tiểu chủ nhân, cô mau dậy đi!]
Đại Hoàng gọi rất khẽ, nó đang rất nỗ lực để có thể đánh thức được cô gái vẫn còn đang say giấc trên giường kia.
Nó vừa nhận được phản hồi từ thần thức của mình ở nhà họ Úc, có người đang gõ cửa phòng Úc Cửu Tư. Nếu chuyện tối qua họ không về phòng ngủ bị phát hiện thì rắc rối to rồi.
Bị quấy rầy giấc ngủ, Úc Cửu Tư cau mày khó chịu, nhắm mắt xoay người, định bụng sẽ ngủ tiếp.
[Tiểu chủ nhân mau tỉnh lại đi, có người tới rồi!]
Đại Hoàng sốt ruột đến mức dậm chân dưới gầm giường, nhảy tới nhảy lui, chỉ thiếu nước gào lên mấy tiếng cho xong thôi.
Bị ồn đến bực bội không chịu nổi, Úc Cửu Tư che tai lại nhưng vẫn không ngăn được âm thanh vang lên trong đầu. Cuối cùng, giữa tiếng “quỷ khóc sói gào” của Đại Hoàng, cô mở mắt.
Ánh mắt u ám lạnh lẽo khiến Đại Hoàng sợ tới mức ôm chặt cái đuôi, run bần bật.
Úc Cửu Tư ngồi bật dậy, gương mặt nhỏ nhắn sa sầm, ánh mắt tối tăm bực bội nhìn chằm chằm chú chó con dưới giường, cả người toát ra khí tức “không ngủ đủ”.
[Tiểu chủ nhân, bên nhà họ Úc thấy cô mãi mà không mở cửa, nên họ sắp cạy cửa luôn rồi kìa!]
Đại Hoàng khóc chít chít giải thích, co người lại mà ôm cái đuôi nhỏ, trông vừa yếu ớt vừa tủi thân.
Tiểu chủ nhân không ngủ đủ thật đáng sợ quá đi… hu hu hu.
Lại là nhà họ Úc!
Lúc này Úc Cửu Tư cáu kỉnh thấy rõ, gương mặt mềm mại của cô căng chặt, thần sắc đầy vẻ mất kiên nhẫn, lặng lẽ siết chặt tay.
Ngồi trên giường trầm mặc một lúc, sắc mặt cô vẫn không mấy dễ nhìn. Úc Cửu Tư quay đầu liếc sang Tang Vọng vẫn còn đang ngủ say, đưa tay gãi gãi tóc, cuối cùng vẫn cam chịu bò dậy.
Vì dưỡng trân bảo, cô nhịn.