Trong bóng tối, khóe môi ai đó lặng lẽ cong lên.
Kiếp trước, việc hai người ngủ chung với nhau vốn đã thành thói quen từ lâu, cho đến một ngày nọ họ bị ba mẹ bất ngờ trở về nhà bắt gặp tại trận.
Sau đó, cô bị ba kéo sang một bên, nghiêm túc giáo dục một phen, ba còn nói rõ cho cô biết rằng:
Nam nữ bảy tuổi thì không được chung giường.
Nếu họ thật sự thích nhau, thì phải đợi đến sau hai mươi tuổi thì cô mới có thể ngủ cùng Tang Bảo Bảo.
Khi ấy cô vừa mới tròn bảy tuổi, nửa hiểu nửa không lời ba dặn, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, chuyển sang phòng khác ngủ riêng.
Về chuyện này mà Tang Bảo Bảo còn giận dỗi với cô rất lâu, ngày nào cậu cũng ngồi xổm trong ruộng củ cải nhà họ, cả người toát ra vẻ u oán tủi thân.
Rồi sau đó, Tang Bảo Bảo đột nhiên bị ba cậu ấy đưa đi. Trước lúc rời đi, cậu chỉ dặn cô hãy chờ cậu.
Nhưng… một lần chờ, chính là rất lâu.
Đến khi gặp lại, thì họ đã ở nơi này rồi.
Nói ra thì cũng đã lâu rồi cô chưa được gặp Tang Bảo Bảo.
Khi ấy, bảo bối mà cô đã vất vả nuôi nấng suốt từng ấy năm, nói đi là đi, khiến cô suy sụp một thời gian dài. Nghĩ tới đây, Úc Cửu Tư không kìm được mà ôm chặt người trong lòng thêm vài phần.
Bảo bối của cô, cuối cùng cũng trở về vòng tay của cô rồi!
Củ cải nhỏ ôm bảo bối vui vẻ cọ cọ.jpg
Cảm nhận được cánh tay nhỏ bên hông siết chặt, Tang Vọng cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang cọ qua cọ lại nơi xương quai xanh mình. Trong bóng tối, hắn vẫn có thể nhìn rõ dáng vẻ mềm mại, non nớt của cô.
Tim khẽ rung động.
Hắn vòng tay giữ lấy vòng eo mảnh khảnh, nhấc người cô lên một chút, nhẹ nhàng vuốt đỉnh đầu, ánh mắt dịu dàng đến tận cùng.
Úc Cửu Tư ngủ rất nhanh.
Hoặc có lẽ, chỉ khi ở trong hơi thở quen thuộc, thì cơ thể cô mới có thể thả lỏng hoàn toàn, thế nên cô mới có thể dễ dàng chìm vào giấc ngủ như vậy.
Trong mơ màng, Úc Cửu Tư luôn cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó.
Ngoài cửa, Đại Hoàng bị bỏ quên, một mình canh cửa, nước mắt lưng tròng.
Đến nửa đêm, Tang Vọng mơ màng mở mắt. Đôi mắt còn ngái ngủ nhìn chằm chằm lên trần nhà, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Trên người hắn nặng trịch, như thể có thứ gì đè lên khiến hắn rất khó thở.
Hắn chậm rãi cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy cô gái nhỏ vốn đang ngoan ngoãn ngủ trong lòng mình không biết từ lúc nào đã nằm ngang, đè cả người lên bụng hắn.
Chăn đắp trên người hai người cũng bị cô đá văng xuống cuối giường.
Nhìn tư thế ngủ kỳ quái ấy, Tang Vọng trầm mặc vài giây, bất đắc dĩ đứng dậy, ôm cô gái đã ngủ say hoàn toàn trở lại.
Bị di chuyển khi đang ngủ, rõ ràng là cô không vui. Cô nhíu mày, mắt vẫn nhắm chặt, nhưng gương mặt mềm mại thì đã nhuốm chút bực bội.
Úc Cửu Tư cọ tới cọ lui trong lòng hắn một cách cáu kỉnh, lông mi khẽ run, dường như giây tiếp theo là cô sẽ tỉnh vậy.
Tang Vọng liếc nhìn sắc trời đen kịt bên ngoài, nhẹ nhàng ôm cô gái nhỏ đang nửa tỉnh nửa mê vào lòng, khẽ vỗ lưng cô, vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng mà dỗ dành.