Xem ra hắn phải trông chừng cô kỹ hơn mới được.
Bên ngoài vang lên mấy tiếng “gâu gâu” khe khẽ.
Tiểu chủ nhân… cô bỏ rơi Đại Hoàng rồi ư…
Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, Tang Vọng liếc thoáng về phía phòng tắm, sau đó mở cửa phòng. Ánh mắt hắn lạnh nhạt rơi xuống “một cục” nhỏ đang ngồi chồm hổm trước cửa.
“Không muốn bị ném ra ngoài thì đừng có mà tới làm phiền bọn ta!”
Hắn lạnh giọng uy hiếp.
“Ô?”
Đại Hoàng ngẩng đầu, phát ra một tiếng rên khe khẽ.
“Đêm nay cô ấy sẽ ở đây. Mày tự đi tìm chỗ mà ngủ đi!”
Tang Vọng thản nhiên “giao tiếp” xong với chú chó đất nhỏ, rồi không chút do dự mà đóng sầm cửa phòng ngủ.
Chỉ để lại một Đại Hoàng bị chặn ngoài cửa, cùng với gương mặt chó ngơ ngác.
Vừa rồi… đã xảy ra chuyện gì thế?
Tiểu chủ nhân của ta đâu rồi?
Cửa phòng vừa khép, thì Úc Cửu Tư cũng vừa lúc từ phòng tắm bước ra, trên người còn mang theo hơi nước mờ mịt.
Cô mặc bộ quần áo rộng thùng thình quá cỡ, dài lê thê, trông chẳng khác nào một chú chim cánh cụt nhỏ, chậm chạp lạch bạch đi ra ngoài.
Gương mặt trắng mềm nhăn lại, vẻ bực bội hiện rõ trên khuôn mặt đáng yêu kia.
Tang Vọng nhìn dáng vẻ cô vừa kéo ống quần vừa cố đi cho vững, khẽ bật cười. Hắn bước nhanh tới, nhẹ nhàng bế cô gái nhỏ lên, đưa thẳng tới mép giường rồi đặt xuống.
Hắn quỳ một gối bên giường, kéo tay cô lại, cúi đầu cẩn thận xắn gọn ống tay áo quá dài cho cô.
Hắn làm việc rất chăm chú, hàng mi khẽ rũ xuống, đôi mi dài in bóng nhè nhẹ trên gò má trắng mịn, trông đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.
Tang Vọng xắn gọn ống tay áo rồi đến ống quần, vừa vặn để lộ ra đôi tay nhỏ trắng nõn và cổ chân thanh mảnh của cô gái nhỏ. Làm xong tất cả, hắn lại lấy khăn, cẩn thận lau mái tóc còn ướt sũng cho cô.
Suốt quá trình, Úc Cửu Tư mặc cho hắn sắp xếp, ngoan ngoãn ngồi trên giường ngẩn người. Gương mặt cô trắng hồng tinh xảo, trông hệt như một con búp bê phương Tây được đặt ngay ngắn, chờ người tới bày trí vậy.
Nhanh chóng lau khô tóc cho cô, Tang Vọng vén chăn, đặt người vào trong rồi dịu giọng dỗ dành:
“Quai Quai, ngủ thôi!”
Nằm trong ổ chăn, Úc Cửu Tư mở to mắt nhìn hắn không chớp mắt, rồi đưa tay vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
Cậu còn chưa nằm xuống mà.
Sự thúc giục đầy sốt ruột ấy khiến Tang Vọng bật cười. Hắn tắt đèn, lên giường, kéo cô vào lòng ôm chặt, giọng khàn khàn hạ thấp:
“Ngủ ngon, Quai Quai!”
Người trong lòng như đáp lại, vòng tay ôm lấy eo hắn.