Ngoan Đi Nào, Bệnh Kiều Trà Xanh Của Ta!

Chương 43

Trước Sau

break

Khi Tang Vọng tỉnh lại, trong lòng ngực hắn đã sớm không còn ai, chỉ còn sót lại chút hơi ấm chưa kịp tan đi.

Hắn ngồi trên giường, cúi đầu nhìn bàn tay mình rất lâu. Mái tóc đen rủ xuống che khuất gương mặt tinh xảo, chỉ lộ ra sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng màu hoa hồng xinh đẹp.

Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi xuống người hắn, xua tan hơi lạnh trong căn phòng vắng lặng.

Không biết đã ngồi bao lâu, đến khi xốc chăn xuống giường, ánh mắt Tang Vọng vô tình liếc thấy tờ giấy bị đè dưới chiếc cốc nước trên bàn.

“Tôi muốn ăn sandwich cỡ siêu to vào buổi sáng!”

Nhìn hàng chữ to thô nguệch ngoạc trên giấy, Tang Vọng khẽ bật cười.

Cảm xúc trầm lắng nhanh chóng tan biến không còn một mảnh, tâm trạng hắn cũng trở nên nhẹ nhõm vui vẻ hơn. Hắn lập tức đứng dậy thay quần áo.

Con mèo nhỏ hay leo cửa sổ đã muốn ăn sandwich, vậy thì hắn nhất định phải chuẩn bị cho thật tử tế mới được.

Ở phía bên kia, mặt mày Úc Cửu Tư cau có chạy về nhà họ Úc, lén lén lút lút mà trèo tường vào trong. Tâm trạng của cô cực kỳ tệ, còn Đại Hoàng thì một mực giả chết suốt dọc đường, không dám phát ra lấy một tiếng động nào.

Vì thế, khi Úc Cửu Tư mở cửa phòng, sắc mặt âm u của cô lập tức dọa cho mụ quản gia họ Hoàng đang chuẩn bị phá cửa bên ngoài giật nảy mình.

Ánh mắt Úc Cửu Tư lạnh lẽo liếc qua chiếc rìu trong tay mụ ta, vẻ sắc lạnh trong đôi mắt ngày càng gia tăng.

Trên mặt vẫn còn vết thương chưa lành, mụ quản gia họ Hoàng vừa chạm phải ánh nhìn âm trầm kia thì đã sợ đến nỗi mềm nhũn cả chân tay. Cả người mụ ta như nhức nhối trở lại, chỉ có thể đổ lỗi cho bóng ma lần trước đã để lại quá sâu thôi.

Sắc mặt mụ quản gia họ Hoàng tái nhợt, bàn tay cầm rìu run bần bật, hoàn toàn bị khí thế lạnh lẽo của đối phương trấn áp.

“Đại… đại tiểu thư…”

Người đàn bà thường ngày ỷ vào việc được Úc phu nhân ưu ái mà tác oai tác quái, lúc này toàn thân mỡ màng của mụ đang run rẩy, giọng nói nhỏ đến mức như muỗi vo ve.

Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Úc Cửu Tư, mụ ta nuốt khan một cái, run rẩy giải thích:

“Là… là phu nhân tìm cô. Thấy cô mãi không mở cửa, sợ cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho… cho nên mới bảo tôi đến phá cửa.”

Hai chữ “phá cửa” được bà ta run rẩy thốt ra, rồi nhanh chóng tan biến trong không khí.

Sắc mặt của Úc Cửu Tư không tốt, đôi mắt sáng lạnh lẽo nhìn chằm chằm mụ quản gia họ Hoàng đang căng thẳng chột dạ trước mắt. Cô ôm Đại Hoàng, mạnh tay đóng sầm cửa lại, sống lưng thẳng tắp, không nhanh không chậm mà đi xuống lầu.

Mãi đến khi bóng lưng Úc Cửu Tư khuất hẳn ở chỗ ngoặt, thì mụ quản gia họ Hoàng đang run rẩy mới dám thở phào một hơi thật dài, đưa tay lau mồ hôi lạnh.

Vị đại tiểu thư này… đúng là tà môn thật!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc