"Tốt, tốt lắm! Mày cứ đi đi, cứ bỏ mặc một đứa con gái mù lòa ở lại hôn lễ để cho người đời cười chê đi!"
Lời nói mang tính đạo đức giả của ông cụ khiến sắc mặt Hạ Việt Hoài càng thêm tối tăm.
Ai nấy đều hiểu rõ, giờ đây nhà họ Hạ đã không còn là kiểu gia tộc cần phải dùng hôn nhân để trao đổi lợi ích nữa.
Ngay từ đầu, ông cụ Hạ chọn cô gái mù nhà họ Bạch đã là có ý đồ xấu. Thế nhưng Hạ Việt Hoài lại trực tiếp đồng ý:
“Nếu đối phương không có ý kiến thì cháu thế nào cũng được, dù sao sau khi kết hôn xong cháu cũng chẳng có ý định về nhà."
Câu trả lời đầy bất cần này trái lại khiến ông cụ rơi vào thế khó xử.
Và bây giờ anh vẫn giữ nguyên thái độ tuyệt tình như vậy.
"Hạ Việt Hoài!"
Thấy anh thật sự định bỏ đi, ông cụ Hạ tức giận vỗ bàn rầm rầm.
"Con bé đó thích mày như thế, chẳng lẽ ngay cả một lễ đính hôn mày cũng không cho nó được sao?"
Bước chân người đàn ông hơi khựng lại, anh lặp lại câu nói vừa rồi với giọng điệu đầy mỉa mai:
“Thích cháu ấy hả?"
Chút cảm xúc thoáng qua ấy nhanh đến mức không ai kịp nhận ra, anh chỉ để lại một câu cuối cùng:
“Sau khi bàn xong thỏa thuận tiền hôn nhân, cô ta sẽ tự khắc từ chối cuộc hôn nhân này thôi."
"Cái thói ngang ngược của mày sẽ khiến những người yêu thương mày bỏ đi hết cho mà xem!"
Tiếng quát tháo của ông nội bị Hạ Việt Hoài hoàn toàn bỏ lại phía sau lưng.
Trong thang máy đi xuống, đám cấp dưới và vệ sĩ đi sau anh đều im lặng như tờ.
Trên vách kim loại sáng loáng của thang máy phản chiếu gương mặt nghiêng lạnh lùng của Hạ Việt Hoài. Đồng tử nhạt màu không chút gợn sóng, chẳng ai có thể đoán ra được anh đang suy nghĩ điều gì.
"Giang Án, thỏa thuận tiền hôn nhân đâu?"
Trợ lý thân cận Giang Án lập tức đưa một tệp hồ sơ qua, cung kính hỏi:
“Ngài có muốn tôi mang qua đó không ạ? Hay là ngài định đích thân…?"
"Để tôi xem có cần chỉnh sửa gì không, sau đó cậu in một bản rồi gửi qua."
Hạ Việt Hoài cầm bản thỏa thuận, gương mặt không chút biểu cảm, bổ sung thêm một vài điều khoản ích kỷ và khắt khe đến mức có thể khiến bất kỳ ai cũng phải chùn bước.
Anh không quên dặn dò:
“Sau khi lễ đính hôn bị hủy, hãy tung tin liên hôn thất bại ra ngoài. Cứ nói là do tôi khiến cho người ta tức giận bỏ đi."
"Rõ thưa BOSS."
Sau khi Hạ Việt Hoài sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, bầu không khí trong thang máy lại trở về vẻ tĩnh lặng.
Giang Án thầm nghĩ, thực ra thì câu nói cuối cùng của ông cụ Hạ cũng không sai. BOSS lúc nào cũng lạnh lùng, coi thường tình cảm của mọi người, thế nên ngay từ đầu anh đã không cho phép bất kỳ ai đến gần mình.