Nam Chính Đưa Tôi Cho Vai Ác Nuông Chiều, Sao Giờ Lại Hối Hận Rồi?

Chương 9

Trước Sau

break

Ngay cả khi bị ép đi xem mắt, anh cũng dùng chính gương mặt hoàn mỹ như tạc tượng đó để thốt ra những lời cay nghiệt khiến các quý cô phải chạy mất dép:

“Trước khi kết hôn tôi sẽ ký thỏa thuận tiền hôn nhân để bảo vệ tài sản của mình. Sau khi cưới cũng sẽ không về sống chung với cô. Trở thành vợ tôi, dù là tình yêu hay tiền bạc cũng đều không có được. Nếu đã như vậy, cô còn dám kết hôn với tôi nữa không?”

Quá đáng sợ. Nói thẳng thừng như vậy thì ai mà không bị dọa chạy chứ?

Vậy mà vẫn có người đồn thổi rằng Hạ Việt Hoài đồng ý liên hôn là vì Bạch Ngọc Tích cũng bị mù giống mẹ anh. Những người đó rõ ràng chưa từng trông thấy cảnh anh đối xử với ai cũng lạnh lùng như nhau, chưa bao giờ có ngoại lệ.

Trong lúc Giang Án còn đang miên man suy nghĩ thì trên con đường họ chuẩn bị đi qua – có hai người đang xảy ra tranh chấp.

"Ngọc Tích, mẹ anh đã kể lại hết với anh rồi. Anh không biết em lại hiểu lầm là đính hôn với anh, em theo anh về được không? Anh sẽ từ từ giải thích cho em hiểu."

Thẩm Dục Phong vừa nói vừa tiến lại gần, nhưng thứ anh ta nhận được không phải là sự dịu dàng thường ngày, Ngọc Tích cũng không hề nhào vào lòng anh ta khóc lóc kể lể giống như lúc trước.

Thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng đến lạ lẫm.

"Tôi không hiểu lầm. Người mà tôi sắp gả là Hạ Việt Hoài, không phải sao?"

Mùi nước hoa nam tính của Thẩm Dục Phong ngày càng gần, nhận ra anh ta định ôm mình, Ngọc Tích lập tức lùi lại để né tránh:

“Tôi sắp đính hôn rồi, tốt nhất anh nên giữ khoảng cách với tôi thì hơn."

Cô nói một cách nghiêm túc, nhưng Thẩm Dục Phong lại không cho là vậy, anh ta chỉ nghĩ là cô đang giận dỗi nên không hài lòng mà nhíu mày.

Ngọc Tích bị mù nên không nhìn thấy, mà dù có nhìn thấy, cô cũng chẳng coi sự bực bội của anh ta là chuyện lớn. Bởi vì giờ đây, cô chỉ quan tâm đến người sẽ toàn tâm toàn ý yêu thương mình mà thôi.

"Ngọc Tích, anh xin lỗi, nhưng mà…"

Bàn tay Thẩm Dục Phong định nắm lấy tay cô, nhưng lại một lần nữa bị né tránh. Anh ta còn chưa kịp nói dứt câu thì đã bị Ngọc Tích thẳng tay giáng cho một cái tát.

“Chát!”

Một tiếng động giòn giã vang lên. Anh ta bất ngờ bị ăn một cái tát đau điếng, lửa giận bốc lên, liền chộp lấy cổ tay của cô.

Thế nhưng đập vào mắt anh ta lại là đôi mắt đẫm lệ của Ngọc Tích.

"Đau! Buông tôi ra!"

Ngọc Tích tỏ vẻ hoảng loạn, đôi mắt ngấn lệ, dáng vẻ yếu ớt giống như Tây Thi ôm bụng*.

(Là hình ảnh một trong Tứ đại mỹ nhân Trung Quốc có chứng bệnh tim, khi đau thường ôm ngực/bụng và nhăn mặt, nhưng chính dáng vẻ đau đớn ấy lại tạo nên vẻ đẹp "nghiêng nước nghiêng thành" khiến ai nhìn cũng xao xuyến.)

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc