Sau khi trông thấy rõ người tới là ai, con ngươi của Thẩm Dục Phong lập tức co lại. Anh ta nhanh chóng cúi đầu, nép sát vào tường.
Hạ Việt Hoài được quyền thế hiển hách hun đúc, trên người mang theo khí thế người sống chớ lại gần. Đám vệ sĩ và trợ lý đông đảo đi theo phía sau, càng khiến anh trở nên cao vời vợi, không thể với tới.
Người đàn ông thong thả bước đến. Sườn mặt anh lạnh như băng.
Bộ tây trang màu xám đậm cắt may hoàn hảo ôm lấy bờ vai rộng và vòng eo thon gọn của anh, cà vạt tơ lụa và màu sắc của đồng hồ giao hòa, tự làm nổi bật lẫn nhau.
Anh đi lướt qua Thẩm Dục Phong, ngay cả nửa ánh mắt cũng keo kiệt không thèm bố thí cho anh ta.
Gần đây nhờ sự nghiệp phát triển đến mức có thể nói là hô mưa gọi gió, Thẩm Dục Phong vẫn luôn được mọi người tâng bốc. Nhưng lúc đứng trước Hạ Việt Hoài, đứa con cưng của trời có thực lực lẫn gia thế đều vượt xa anh ta, anh ta lập tức bị đánh trở lại nguyên hình.
Anh ta siết chặt bàn tay đặt bên người, móng tay bấu vào lòng bàn tay để lại một vệt trắng sâu hoắm.
…
Tại phòng nghỉ VIP.
Hạ Việt Hoài bị ông nội dùng lý do bàn chuyện hợp tác kinh doanh để lừa đến đây. Sau khi hiểu rõ ngọn ngành sự việc, gương mặt anh vốn đã lạnh lùng lại càng thêm phần băng giá.
Anh nhíu mày, trầm giọng lên tiếng:
“Chuyện liên hôn cháu đã đồng ý rồi, ông không cần thiết phải bày vẽ thêm những thứ này làm gì."
Chàng trai với khí chất nghiêm nghị đang đứng ngược sáng. Vì vội vàng chạy đến nên vài lọn tóc mái rũ xuống trước trán, càng làm tôn lên đôi mắt đen sâu thẳm.
Anh sở hữu vẻ ngoài khiến người ta phải kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng cũng chính sự áp bức toát ra từ cốt cách ấy lại khiến người đối diện không dám nhìn thẳng để chiêm ngưỡng.
Trong căn phòng, những người khác đều cúi đầu im lặng. Ông cụ Hạ không nói lời nào, khiến bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
"Nếu không còn việc gì khác, cháu xin phép đi trước ạ."
Hạ Việt Hoài đưa tay chỉnh lại khuy măng sét, đây là dấu hiệu cho thấy sự kiên nhẫn của anh đã chạm đáy.
Dáng người cao lớn của anh mang lại cảm giác vững chãi nhưng lại có phần trầm mặc giống như một ngọn núi lớn, chỉ vài câu nói đã khiến những người có mặt cảm thấy khó thở. Đám cấp dưới đồng loạt cúi người định tiễn anh rời đi, chỉ có ông cụ đang ngồi trên xe lăn là nặng nề gõ mạnh cây gậy xuống sàn.
"Các người coi nó là chủ nhân rồi đấy à? Nó còn chưa nắm hết toàn bộ quyền hành đâu!"
Hạ Việt Hoài thản nhiên giơ tay ra hiệu cho trợ lý, sau đó đáp lại một cách dứt khoát:
“Việc cháu có nắm quyền hay không là do các cổ đông quyết định."