Nam Chính Đưa Tôi Cho Vai Ác Nuông Chiều, Sao Giờ Lại Hối Hận Rồi?

Chương 6

Trước Sau

break

Vì vậy, Ngọc Tích phải ở đây, kiên nhẫn chờ cuộc gặp gỡ do số phận sắp xếp.

Thiếu nữ mỉm cười, đôi mắt mù lòa như thủy tinh long lanh, cho dù không có tiêu điểm thì vẫn trong veo đến mức lay động lòng người. Cô mặc bộ lễ phục nhạt màu, dáng như liễu mềm trước gió, cô đẹp đến mức khiến trái tim người ta dao động. 

Cô cúi đầu vuốt mái tóc rối, khẽ ngâm nga một điệu nhạc. Không ai biết rằng từng có kẻ phản bội tình nguyện chết dưới tay cô chỉ vì khúc nhạc dịu dàng này.

Trên tầng, mẹ Thẩm đang chỉ huy người phá cửa, đồng thời gọi Thẩm Dục Phong đến.

Trên hành lang xa hoa, một thanh niên mặc âu phục trắng vội vàng chạy đến, gương mặt tuấn tú của anh ta phủ đầy lo lắng.

"Mẹ, chẳng phải mẹ đã nói rõ mọi chuyện với Ngọc Tích rồi sao?"

"Mẹ nói là con không biết gì, tất cả là do mẹ tự quyết định. Nó rõ ràng đã đồng ý rồi, sau đó không hiểu sao lại đổi ý, còn dám to tiếng với mẹ qua điện thoại! Đúng là không biết trên dưới gì cả!"

Nhắc đến Ngọc Tích là bà ta lại nổi nóng:

"Chờ con bé gả đi, con lập tức cưới Nhược Nhược. Vợ của con phải là người hiểu chuyện, ưu tú chứ không phải loại được nuông chiều đến mức hư hỏng, chẳng biết gì, lại còn xinh đẹp quá mức vừa nhìn đã biết là kẻ không an phận."

Thẩm Dục Phong không phản bác, chỉ gật đầu một cách qua loa.

Mẹ Thẩm nhớ đến giọng điệu bất thường của Ngọc Tích lúc nãy, nên vội dặn dò:

"Ngọc Tích tuy tùy hứng, nhưng rất nghe lời con. Con xuống dỗ nó đi."

"Con biết rồi ạ."

Thẩm Dục Phong thở dài.

Thật ra anh ta cũng không muốn lừa Ngọc Tích, nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này, cả đời họ cũng không thể hợp tác với tập đoàn tài chính lớn giống như Tập đoàn họ Hạ.

Ngọc Tích chắc chắn sẽ hiểu cho anh ta, vì cô yêu anh ta sâu đến mức có thể đánh đổi cả mạng sống. Hơn nữa, bây giờ cô cũng chỉ có thể dựa vào anh ta.

Mắt của cô đã không thể nhìn thấy, cô cũng chẳng thể vẽ tranh được nữa... Ngoại trừ anh ta, thì còn ai muốn cô nữa?

Thẩm Dục Phong nghĩ vậy, cũng đúng lúc cánh cửa bị phá tung.

Bên trong vậy mà không có một bóng người nào.

Điện thoại vang lên tiếng tin nhắn, trợ lý báo với anh ta là đã nhìn thấy Ngọc Tích.

Cô ở dưới tầng?

"Cô ấy thật sự dám bỏ trốn sao?"

Thẩm Dục Phong híp mắt.

Anh ta biết cô sẽ tùy hứng, nhưng không ngờ cô lại dám không để tâm đến cảm xúc và sự nghiệp của anh ta như vậy.

Mẹ nói rất đúng, Ngọc Tích bị chiều hư rồi, không hiểu chuyện bằng Nhược Nhược.

Mang theo cơn giận dữ, Thẩm Dục Phong xoay người bước xuống tầng.

Nhưng vừa rẽ qua hành lang, anh ta đã gặp phải một đoàn người đang đi tới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc