Hạ Việt Hoài khẽ thở dài một tiếng, bất lực nhẫn nhịn những phản ứng tự nhiên của cơ thể do sự trêu chọc của cô mang lại.
Anh nhẹ nhàng bế bổng cô lên, rồi bước về phía cầu thang, đi lên trên lầu.
Khi được đặt xuống giường, dường như Ngọc Tích cảm nhận được là anh sắp rời đi, cô lập tức đưa tay níu lấy vạt áo anh lại.
"Chồng ơi, anh đừng đi mà…"
"Em vừa gọi tôi là gì?"
Ngọc Tích đổi giọng, nhưng không hề nhận ra sự tiếc nuối thoáng qua trong mắt của người đàn ông:
"Anh Hạ, anh đừng đi mà."
Hạ Việt Hoài ngồi lại ở bên giường, dùng ngón tay mảnh khảnh vuốt ve gương mặt cô:
"Tôi không đi đâu cả, Ngọc Tích."
"Em không muốn ở một mình…"
"Được, tôi sẽ ở bên cạnh em."
Trong cơn mê mang, cô cảm nhận được trong phòng lại có thêm người qua lại, sau đó còn nghe loáng thoáng tiếng ai đó nhắc đến việc rửa mặt đánh răng gì đó.
Thế nhưng Ngọc Tích vốn không thích người lạ chạm vào mình, cô một mực rúc vào lồng ngực ấm áp mà bản thân đã dần quen thuộc.
"Em chỉ cần anh thôi, ông xã… Chỉ cần anh thôi, đừng gọi người khác vào."
Trong không gian yên tĩnh, một tiếng thở dài đầy bất lực vang lên, nhưng bao trùm lên đó là một bầu không khí kìm nén đến cực điểm.
"Anh thay cho em đi, em chỉ cần anh thôi…"
"Em muốn tôi thay quần áo cho em sao? Ngọc Tích, có phải em… Quá thiếu cảnh giác với tôi rồi không?"
Dù buông lời cảnh báo, nhưng Hạ Việt Hoài vẫn ra hiệu cho người làm lui ra. Anh tự mình bế cô dậy, sau đó đứng dậy đi lấy một bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Thân hình cô quá nhỏ nhắn, anh chỉ cần dùng một tay cũng đủ để ôm trọn cô vào lòng.
Vì không nhìn thấy biểu cảm của anh, cô gái nhỏ hoàn toàn chẳng hay biết gì. Đôi má đỏ hồng vì men rượu của Ngọc Tích cứ liên tục cọ vào phần cổ lạnh lẽo của anh, lúc này cô mới sực nhớ ra để trả lời câu hỏi lúc nãy:
"Nhưng mà, anh là chồng của em mà."
Ngọc Tích ngước mắt lên, đôi đồng tử phủ một lớp sương mờ, trông như sắp khóc đến nơi.
Chính vì đôi mắt không nhìn thấy gì nên trông cô lại càng thêm phần đáng thương.
"Anh ghét em đúng không ạ? Nhưng em lại thích anh… Lúc em chạy ra ngoài suýt bị người ta bắt đi, chính anh đã cứu em. Anh còn nói với em rằng, kẻ có trái tim mù quáng mới thực sự là kẻ mù lòa…"
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay Hạ Việt Hoài, khơi gợi trong anh một mảnh ký ức tưởng chừng đã bị lãng quên.