Dù cố nhớ lại, anh cũng chỉ thấy được những bóng hình mờ nhạt.
Thứ rõ ràng nhất lúc này chính là cô, là một Ngọc Tích đang khóc lóc thảm thương nhưng vẫn đầy tin tưởng mà ôm chặt lấy anh.
Hạ Việt Hoài mím chặt môi, gương mặt hiện rõ vẻ lúng túng hiếm thấy:
"Tôi xin lỗi."
"Tại sao anh lại xin lỗi? Chồng à, anh nói xin lỗi vì anh ghét em sao?"
Cô gái nhỏ bắt đầu gây rối một cách vô cớ, gương mặt mềm mại ướt đẫm nước mắt lại áp sát vào mặt anh, khiến hàng mi anh run rẩy.
Hạ Việt Hoài dùng một tay giữ chặt lấy cô, tay kia thì nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ vương trên má.
"Đừng khóc nữa, tôi không ghét em."
"Vậy là anh thích em đúng không ạ? Chồng ơi..."
Bầu không khí im lặng hồi lâu, mãi sau mới vang lên một câu trả lời trầm thấp:
"… Ừm, thích."
Sau khi khiến tâm tình của Hạ Việt Hoài lên xuống thất thường, cuối cùng Ngọc Tích cũng ngủ say trong vòng tay anh.
Hạ Việt Hoài nén tiếng thở dài, anh cầm lấy bộ đồ ngủ rồi với tay tắt đèn.
Căn phòng lập tức rơi vào bóng tối mịt mù, nhờ vậy anh sẽ không nhìn thấy những gì không nên thấy. Thế nhưng dù lý trí đến đâu, anh vẫn không tránh khỏi những đụng chạm trên cơ thể.
Cho dù Ngọc Tích khi ngủ rất ngoan, anh vẫn phải mất một khoảng thời gian dài mới giúp cô thay xong quần áo.
Xong xuôi, anh mới bật đèn lên lần nữa, sau đó nhẹ nhàng đặt cô gái nhỏ vào lại trong chăn, còn cẩn thận sửa lại góc giường.
Ngón tay vương vấn mãi trên gò má vẫn còn ửng hồng của cô. Anh vốn chẳng hiểu gì về tình cảm, mà người vợ mỏng manh như bông hoa thố ty này lại cần anh phải nâng niu, chăm sóc thật cẩn thận.
Hạ Việt Hoài ngồi bên mép giường, cúi đầu lướt điện thoại.
Ánh sáng nhạt từ màn hình càng tôn lên đường nét gương mặt hoàn mỹ của anh. Đôi mắt thâm trầm dừng lại ở một bài viết trên mạng xã hội có hơn mười nghìn lượt thích với tiêu đề:
"Một người chồng tốt không nên có hành vi đi quá giới hạn trước khi chính thức kết hôn."
Hạ Việt Hoài im lặng nhấn nút lưu bài viết, sau đó một mình đi vào phòng tắm dội nước lạnh. Nhưng tiếng nước chảy cũng không kéo dài quá lâu, vì sợ Ngọc Tích tỉnh giấc ở một nơi xa lạ sẽ thấy sợ hãi, anh bèn nhanh chóng đi ra cùng với làn da vẫn còn vương chút hơi nước lạnh lẽo.
Dưới ánh đèn ngủ ấm áp, Hạ Việt Hoài cúi đầu xử lý những công việc không thể trì hoãn, cùng với đó là vô số cuộc gọi nhỡ từ ông nội.