Buổi đấu giá nghệ thuật sắp tới, liệu Bạch Ngọc Tích có đi không?
Nếu có, chẳng phải cô ta sẽ được tận mắt chứng kiến cảnh kẻ mà mình đố kỵ nhất bị mọi người chế giễu hay sao?
Thịnh Nhược nhìn lên trần nhà, trong đầu là một mớ suy nghĩ hỗn độn.
Chín giờ tối, trái ngược hẳn với bầu không khí náo nhiệt nơi hộp đêm, trang viên của nhà họ Hạ lại chìm trong sự tĩnh mịch tuyệt đối.
Kể từ khi nắm quyền điều hành tập đoàn cho đến nay, Hạ Việt Hoài chưa từng nghỉ phép lấy một ngày, vậy mà hôm nay anh lại chủ động gạt bỏ toàn bộ công việc, thậm chí còn để trống cả lịch trình ngày mai.
Lúc chiều tối Ngọc Tích có uống một chút rượu. Thế nhưng tửu lượng của cô quá kém, chỉ mới một ly đã khiến đầu óc quay cuồng, choáng váng.
Chẳng biết việc cô uống say là vô tình, hay thực chất là do Hạ Việt Hoài đã sắp đặt từ trước. Nhưng dù thế nào thì chuyện đó giờ cũng không còn quan trọng nữa.
Lúc này Ngọc Tích đang ôm chặt lấy Hạ Việt Hoài, gần như muốn vùi cả gương mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực anh.
Đôi bàn tay anh lạnh lẽo, nhưng lồng ngực lại mang theo hơi ấm nồng nàn khiến người ta quyến luyến chẳng muốn rời.
Cô khẽ đưa tay chạm nhẹ vào anh, cảm nhận được vóc dáng rắn chắn của người đàn ông trước mặt.
Tuy vóc người anh cao lớn, cơ ngực rộng và dày nhưng vòng eo lại rất săn chắc thon gọn, khiến cô có thể dễ dàng ôm trọn trong vòng tay.
"Ngọc Tích…" Anh gọi tên cô.
"Sao thế? Em không được chạm vào anh sao? Dù sao em cũng có nhìn thấy gì đâu, em đã mù rồi mà…"
Cô bắt đầu bộc lộ bản tính kiêu kỳ đã lâu không nhìn thấy, nhưng nói được vài câu, giọng điệu lại chuyển sang nghẹn ngào đầy uất ức.
"Em chẳng làm được gì cả, ngay cả đi đường cũng va chạm lung tung, chỉ có thể để anh bế đi thôi. Có phải… Anh cũng không muốn bế em nữa không?"
"Không có chuyện đó đâu."
Giọng người đàn ông vẫn bình thản như thường lệ, khiến người ta chẳng thể đoán định được tâm tư thật sự trong lòng anh.
Thế nhưng, nếu Ngọc Tích có thể nhìn thấy, cô sẽ phát hiện ánh mắt của kẻ vốn luôn điềm tĩnh ấy giờ đây đã thoáng chút bối rối.
Hơi men khiến Ngọc Tích trở nên bướng bỉnh, cô không ngừng cựa quậy trong lòng Hạ Việt Hoài, đôi tay tinh nghịch lại lướt qua người anh thêm một lần nữa.
Thậm chí cô còn định tháo bỏ những chiếc khuy trên áo vest của anh để luồn tay vào bên trong. Nhưng mới tháo được một nửa, cô đã kiệt sức mà vùi mặt vào ngực anh thiếp đi.