Thịnh Nhược thầm mắng chính mình một câu, hít sâu một hơi để gạt bỏ những cảm xúc vô ích đó.
Cô ta yêu quyền thế và tiền tài hơn.
Giờ đây bản thân không nên chìm đắm trong quá khứ nữa, mà phải nắm thật chặt Thẩm Dục Phong.
So với tình yêu, cô ta coi trọng gia thế của Thẩm Dục Phong hơn. Thẩm Dục Phong là người xuất sắc nhất trong số những kẻ mà cô ta có thể nắm thóp.
Không uổng công ngày trước cô ta đã nghiêm túc hẹn hò để trở thành mối tình đầu của Thẩm Dục Phong. Lúc chia tay cũng vô cùng êm đẹp để khiến nhiều năm sau anh ta vẫn không thể nào quên được mối tình đầu này.
Chuyện tái hợp diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Chỉ cần gả cho anh ta, bản thân sẽ có được tất cả.
Dù hiện tại cô ta có thể tự kiếm được cả triệu tệ mỗi năm, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu so với việc các gia đình hào môn vung tiền qua cửa sổ.
Đợi đến khi kết hôn, người khác sẽ không còn nhìn cô ta bằng ánh mắt khinh miệt nữa mà chỉ có thể ngưỡng mộ và ngước nhìn.
Cứ nghĩ đến đó, Thịnh Nhược lại thấy hưng phấn đến mức da đầu tê rần.
Bạch Ngọc Tích là đại tiểu thư nhà họ Bạch thì sao chứ?
Cũng chỉ là một đứa mù vô dụng thôi.
Thịnh Nhược ném điện thoại sang một bên, tắt đèn nằm xuống, nhưng trong bóng đêm cô ta vẫn chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Đôi bàn tay đan vào nhau không tự chủ được mà siết chặt đến mức lòng bàn tay sinh đau.
Thật đúng là không cam tâm mà.
Cô ta yêu quyền thế và địa vị, nhưng Hạ Việt Hoài mới là người nắm giữ thứ quyền thế đỉnh cao nhất mà cô ta hằng khao khát.
Tại sao Bạch Ngọc Tích lại có số hưởng như vậy chứ? Sinh ra đã ngậm thìa vàng, dù cha mẹ mất sớm vẫn được nhà họ Thẩm chăm sóc, được chiều chuộng như một nàng công chúa không lo không nghĩ, chỉ cần chuyên tâm vào sở thích của mình.
Thịnh Nhược từng rất thích vẽ tranh, nhưng thiên phú của Bạch Ngọc Tích lại khiến cô ta vừa mặc cảm lại vừa đố kỵ đến phát điên.
Khi Ngọc Tích bị mù, cảm xúc của cô ta vô cùng phức tạp: Vừa hả hê lại vừa tiếc nuối.
Thế nhưng cô ta còn chưa kịp dùng tư thế của kẻ thắng cuộc để nhìn xuống đối thủ, thì đã nghe tin cô và Hạ Việt Hoài chung sống hòa thuận.
Cô ta vốn tưởng rằng Hạ Việt Hoài sẽ không bao giờ chấp nhận kết hôn với bất kỳ ai, tại sao bây giờ anh lại đồng ý?
Tại sao cô ta phải vất vả ngược xuôi, nỗ lực toan tính để có được trái tim Thẩm Dục Phong, từ đó mới chạm tới được ngưỡng cửa hào môn, vậy mà đó mới chỉ là vạch xuất phát của Bạch Ngọc Tích?