Anh ta vội vàng cầm lên xem, nhưng lại phát hiện đó là tin nhắn của Thịnh Nhược:
[Dục Phong, tiệc đính hôn của em gái anh kết thúc chưa? Mẹ vừa mới ngủ rồi, bà ấy không sao đâu. Đào Hữu nói với em là anh đang đi tụ tập với họ, nhớ uống ít rượu thôi nhé.]
Vẻ mặt anh ta dịu đi trong chốc lát, nhưng khi nhớ lại chuyện xảy ra vào lúc ban ngày, chân mày không khỏi nhíu lại. Tuy vậy anh ta vẫn gõ chữ trả lời:
[Ừm, vất vả cho em rồi, em cũng ngủ sớm đi.]
Tại nhà họ Thẩm, Thịnh Nhược vừa tắm xong, đang lau tóc thì nhận được tin nhắn. Cô ta gửi lại một icon dễ thương và ấm áp, nhưng gương mặt thanh tú ấy lại chẳng hề có lấy một chút cảm xúc nào.
Cuối cùng thì Bạch Ngọc Tích cũng đã được gả đi. Dù Thịnh Nhược không yêu Thẩm Dục Phong, nhưng mọi chuyện từ gặp gỡ đến yêu đương đều do cô ta tính toán kỹ lưỡng để có thể bước chân vào hào môn. Nhưng dù sao Thẩm Dục Phong cũng là mối tình đầu và là người chồng tương lai của cô ta, chẳng người phụ nữ nào lại muốn chồng mình vương vấn người khác cả.
Thế nhưng Thịnh Nhược lại chẳng thấy vui vẻ gì cho cam.
Bởi lẽ người mà Bạch Ngọc Tích gả cho chính là người mà Thịnh Nhược từng tốn nhiều tâm tư nhất, vậy mà người đó lại giống như một tảng băng không bao giờ tan chảy.
Thậm chí cô ta từng nói với Hạ Việt Hoài rằng mình có thể ký hợp đồng tiền hôn nhân, không cần tiền bạc hay tình yêu, chỉ cần được ở bên cạnh anh thôi là đủ.
Nhưng kết quả vẫn là sự từ chối phũ phàng.
"Thịnh tiểu thư muốn tìm một cái thang để leo lên thì nên tìm kẻ nào ngu ngốc một chút, chứ đừng lãng phí thời gian ở chỗ tôi."
Hạ Việt Hoài không hề chỉ trích sự ham hư vinh của cô ta, trái lại còn tốt bụng chỉ cho cô ta một con đường sáng.
Thế nhưng ngày đó đúng là cô ta đã từng rung động trước chính con người Hạ Việt Hoài.
Bởi lẽ một người như anh, sinh ra đã khiến người khác phải ngước nhìn.
Chẳng liên quan gì đến tiền bạc, cô ta từng làm biết bao nhiêu chuyện thầm mến ngớ ngẩn, còn dốc hết sức làm việc chỉ để có được sự công nhận của anh chứ không phải để toan tính.
Chỉ cần đến công ty thật sớm để nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Hạ Việt Hoài bước vào thang máy, chỉ vậy thôi là Thịnh Nhược đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi…
Nghĩ lại những chuyện đó, cô ta vẫn thấy trong lòng chua xót vô cùng.
Bản thân đúng là vừa ngốc nghếch vừa nực cười mà.