Trong lúc Hạ Việt Hoài còn đang thẫn thờ, Ngọc Tích đột ngột nhào vào lòng anh. Cơ thể thiếu nữ với hương thơm mềm mại bất ngờ nhào tới khiến cả người anh lập tức cứng đờ trong giây lát.
"Anh ghét em sao?"
"Không ghét."
"Vậy tại sao anh không cho em gọi anh là chồng ạ…"
"Em có thể gọi."
"Là “có thể gọi”, hay là anh “muốn” em gọi như thế?"
Bầu không khí trong xe bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Một Hạ Việt Hoài vốn luôn nắm chắc mọi việc trong lòng bàn tay, bây giờ lại hoàn toàn á khẩu trước sự tấn công của một cô gái nhỏ.
"Thôi được rồi, em cũng không làm khó anh nữa… Chắc hẳn là vì chúng ta vẫn chưa bồi đắp tình cảm đủ sâu đúng không ạ."
Nhận thấy thời cơ tốt nhất đã qua, Hạ Việt Hoài bèn lặng lẽ quay mặt đi.
Nhìn hình bóng bản thân phản chiếu trên cửa kính xe, anh đột nhiên cảm thấy mình thảm hại một cách bất ngờ. Đúng lúc này, Ngọc Tích lại chuyển sang một chủ đề khác:
“Chẳng phải anh nói là muốn bồi đắp tình cảm sao? Thế tại sao anh không ôm em?"
"Được, tôi ôm em."
Hạ Việt Hoài cúi đầu, đưa tay vòng qua ôm lấy cô gái nhỏ đang dựa vào mình, tay kia nhẹ nhàng luồn vào mái tóc xoăn dài của cô. Có lẽ vì chưa bao giờ gần gũi với phái nữ như thế nên động tác của anh có phần vụng về đến đáng yêu.
Nhờ vào sự tương tác ấm áp này, anh khẽ cụp mắt để giấu đi sự cố chấp và dục vọng chiếm hữu đang trỗi dậy trong lòng.
Ban đầu khi đồng ý liên hôn, anh chỉ nghĩ đơn giản là để cô tự từ chối, hoặc sau khi cưới thì cứ nuôi cô trong nhà giống như một đóa hoa ở trong nhà kính là xong.
Thế nhưng sau khi nhìn thấy Ngọc Tích, anh mới nhận ra mình không thể làm vậy.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã nhận định cô chính là vợ của mình.
Hạ Việt Hoài điều hòa nhịp thở, anh nắm lấy bàn tay mềm mại của Ngọc Tích, rồi ướm thử kích thước các đốt ngón tay của cô.
"Em thích kiểu nhẫn như thế nào?"
"Dạ… Thế nào cũng được ạ."
Ngọc Tích tỏ vẻ không quan trọng, nhưng trong lòng cô lại muốn làm cho Thẩm Dục Phong – tên trai tồi kia phải nghẹn họng:
“Chúng ta sẽ đi chọn nhẫn cưới ạ? Anh định sẽ mua ở đâu vậy ạ?"
"Vậy thì đến Vân Thượng đi."
Hạ Việt Hoài lời ít mà ý nhiều.
Ngọc Tích biết Vân Thượng là trung tâm thương mại tập trung toàn những thương hiệu xa xỉ bậc nhất, còn được mệnh danh là khu vực kim cương của thành phố - nơi không thiếu những đại gia sẵn sàng vung tiền qua cửa sổ.
Mà Thẩm Dục Phong chắc chắn cũng sẽ có mặt ở đó. Vì vậy cô không nói thêm gì nữa mà càng dựa sát vào người đàn ông bên cạnh hơn.