Nam Chính Đưa Tôi Cho Vai Ác Nuông Chiều, Sao Giờ Lại Hối Hận Rồi?

Chương 21

Trước Sau

break

Một lát sau Hạ Việt Hoài đưa tay vuốt ve gương mặt cô, ngón tay cái khẽ chạm vào đôi môi đỏ mọng, mang theo chút lành lạnh và ngứa ngáy.

Ngay khi Ngọc Tích tưởng rằng anh sẽ hôn mình thì anh lại rút tay về.

Dường như Hạ Việt Hoài đang sợ hãi điều gì đó.

Sợ làm cô hoảng sợ sao?

Đúng là đáng yêu thật đấy!

Cô rất thích nhìn dáng vẻ dần trở nên mất kiểm soát của anh.

Ngọc Tích đánh liều hôn trộm lên má Hạ Việt Hoài một cái, cô nhạy cảm nhận ra vòng tay anh đang ôm mình bỗng chốc cứng đờ lại.

Thật sự là đáng yêu chết đi được!

Cô bắt đầu nhích dần về phía môi anh để thử lòng, nhưng vì không nhìn thấy nên những nụ hôn cứ thế chệch hướng, lúc thì trúng cằm, lúc thì trúng khóe môi.

Trên người Hạ Việt Hoài phảng phất mùi hương rất nhạt, một thứ lãnh hương thanh khiết đến mức gần như không cảm nhận được, càng khiến khí chất của anh trở nên lạnh lẽo hơn.

Người đàn ông gần như không hề cử động, chỉ ngồi yên ở đó như kẻ ở vị trí cao đang không ngừng quan sát.

Cô liên tục hôn anh, và cô biết rất rõ rằng làn da nơi mình vừa chạm vào đang dần nóng lên.

Tấm vách ngăn trong xe đã được kéo lên từ lâu.

Khi chiếc xe đi qua hầm cầu, không gian bên trong tối sầm lại. Lúc này cả hai dường như có cùng một cảm nhận, trước mắt là bóng tối bao trùm, chỉ còn lại sự ám muội đang cuồn cuộn dâng trào.

Hạ Việt Hoài cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mang theo chút khàn đặc vì nhẫn nhịn:

“Ngọc Tích, hôn không phải là như thế này."

Ngữ điệu lạnh lùng ấy lại ẩn chứa một sự quyến rũ và kìm nén không thể diễn tả bằng lời.

"Thế thì hôn thế nào mới đúng ạ?"

Bóng tối khiến con người ta trở nên phóng túng hơn, Hạ Việt Hoài nâng gương mặt cô lên, nhưng cuối cùng cũng chỉ nhẹ nhàng chạm vào môi cô một cái rồi rời đi ngay lập tức.

"Chỉ thế này thôi ạ?"

Giữa không gian mờ ảo, giọng nói của cô gái vừa ngọt ngào lại vừa mang theo vẻ không hài lòng.

Chỉ có Hạ Việt Hoài mới biết, đằng sau vẻ ngoài lịch thiệp quý tộc kia là một dục vọng chiếm đoạt suýt chút nữa đã vượt tầm kiểm soát.

Họ vẫn chưa kết hôn, anh không muốn làm cô sợ, từ đó giữa hai người lại sinh ra khoảng cách không thể hàn gắn.

Vì vậy anh chỉ chạm nhẹ môi mình vào môi cô thêm một lần nữa, rồi khàn giọng nói:

"Sau này tôi sẽ dạy em."

Tại Vân Thượng.

Là một quý phu nhân mỗi năm vung cả chục triệu tệ ở trung tâm thương mại, mẹ Thẩm rất hiếm khi tự mình đi mua sắm trực tiếp mà thường để nhân viên mang đồ đến tận nhà.

Thế nhưng trong lần đầu tiên đi mua sắm cùng con trai, bà ta đã phải chứng kiến một cảnh tượng hoàn toàn khác lạ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc