"Ơ này Dục Phong, cậu đi đâu đấy?"
"Tới trung tâm thương mại Vân Thượng, đi chọn quà với mẹ tôi."
Thẩm Dục Phong bỏ lại một câu rồi rút điện thoại ra gọi vào số của Ngọc Tích.
Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng thông báo: Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…
Lúc này trong chiếc xe hơi sang trọng và rộng rãi, Ngọc Tích ném chiếc điện thoại đã tắt nguồn sang một bên. Cô ngồi một chỗ vô cùng ngoan ngoãn, tuy không nhìn thấy gì nhưng mũi cô vẫn cảm nhận được mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng ở trong xe.
Chiếc xe di chuyển vô cùng êm ái, nhưng sự hiện diện của người đàn ông bên cạnh lại rõ ràng cực kỳ.
Dường như Hạ Việt Hoài đang rất bận rộn, không gọi điện thoại thì cũng là tiếng lật giấy tờ sột soạt.
Anh đúng là một người lạnh lùng, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc lẹm của anh dừng lại trên người mình.
Ngọc Tích mím chặt đôi môi đỏ mọng, sau đó bắt đầu diễn kịch.
Cô chỉ mới biểu lộ một chút không vui, ngay giây tiếp theo, bàn tay đang đặt trên đầu gối đã bị một bàn tay lớn hơn mang theo hơi lạnh nắm lấy.
"Anh Hạ…"
"Ừm."
Dưới góc nhìn của Hạ Việt Hoài, hàng mi dài như cánh bướm của cô gái ngồi bên cạnh đang khẽ run lên, đôi môi nhỏ nhắn mím lại đầy hờn dỗi. Anh đóng chiếc máy tính bảng đang hiển thị toàn bộ tư liệu về Ngọc Tích lại, rồi cố gắng hạ giọng, để bản thân trở nên dịu dàng hơn một chút:
“Xin lỗi, tôi đang bận nên quên mất, lần sau em cứ trực tiếp nhắc tôi là được."
"Vâng ạ, thế thì em tha lỗi cho anh đấy nhé."
Ngọc Tích rất dễ dỗ dành, khóe môi cô cong lên tạo thành một nụ cười xinh đẹp.
Tính ra lời đồn cũng chẳng hề sai một chút nào – Cô đúng là một nữ họa sĩ thuần khiết chẳng màng thế sự.
Ánh mắt Hạ Việt Hoài quét qua gương mặt của Ngọc Tích.
Gương mặt thanh tú của cô gái nhỏ vì đôi mắt khiếm khuyết mà luôn ẩn chứa một sự mong manh yếu đuối, nhưng đối với anh, cô lại rất ít khi thể hiện sự tiêu cực. Mái tóc xoăn dài mềm mại cùng khí chất thoát tục khiến cô giống hệt như nàng công chúa bị giam cầm trên tháp cao.
"Anh Hạ…"
"Bây giờ em nên gọi tôi là gì?"
Hạ Việt Hoài đưa tay vuốt ve gương mặt cô, động tác nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sự áp bách khó cưỡng.
"Việt Hoài?"
"Ừm."
Dù không phải là cách xưng hô mà Hạ Việt Hoài mong muốn, dù trong lòng anh vẫn len lỏi một chút cảm giác tiếc nuối, nhưng anh vẫn chậm rãi đáp lại.