Nam Chính Đưa Tôi Cho Vai Ác Nuông Chiều, Sao Giờ Lại Hối Hận Rồi?

Chương 13

Trước Sau

break

Dù không nhìn thấy gì nhưng đôi đồng tử giống như ngọc lưu ly kia vẫn phản chiếu rõ ràng bóng dáng của anh.

Gò má mềm mại vì áp quá chặt mà trở nên có phần biến dạng, nhưng dù thế gương mặt ấy vẫn vô cùng tinh tế và xinh đẹp.

Rõ ràng trên lông mi vẫn còn vương những giọt lệ đáng thương, nhưng vì có anh ở bên mà dường như cô chẳng còn sợ hãi điều gì, mềm mại làm nũng, dính người đến mức khiến cho người ta khó lòng tránh né.

Hạ Việt Hoài cũng không đáp, trong lòng anh khẽ dao động, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự trầm tĩnh, ánh mắt khóa chặt trên người cô.

Anh cứ thế từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt liên tục thay đổi.

Rõ ràng đang cầm bản thỏa thuận tiền hôn nhân trên tay, nhưng anh lại chẳng hề nhắc tới, chỉ nói:

“Cô tên là Ngọc Tích đúng không? Cuộc liên hôn này nếu cô không muốn, tôi sẽ hủy bỏ, cô cũng sẽ có được tự do."

Câu nói này khiến nụ cười trên mặt cô biến mất ngay lập tức:

“Tại sao vậy ạ? Anh cũng ghét bỏ em đúng không? Giống như Thẩm Dục Phong… Đều nghĩ em không xứng với anh?"

Hạ Việt Hoài nhíu mày:

“Vừa rồi hai người cãi nhau là vì chuyện này sao?"

Nhìn thấy dáng vẻ như sắp khóc của Ngọc Tích, cuối cùng anh vẫn trả lời:

“Tôi không ghét bỏ cô."

Câu trả lời này nằm trong dự tính của Ngọc Tích. Khi Hạ Việt Hoài không đẩy cô ra, cô biết mình đã thành công một nửa. Việc mù lòa khiến cô không thể dùng mắt để phán đoán chính xác cảm xúc của người khác thông qua biểu cảm của họ, nhưng đối với kiểu người không để lộ vui buồn ra mặt như Hạ Việt Hoài, thì việc cảm nhận những rung động nhỏ nhất từ sự tiếp xúc lại dễ đoán hơn nhiều.

Ngọc Tích lập tức lộ ra vẻ vui sướng, hai tay nắm lấy cổ tay anh, thậm chí còn áp mặt vào mu bàn tay anh.

Bàn tay lạnh lẽo của Hạ Việt Hoài khẽ động đậy vì không quen, nhưng anh cũng không hề rụt tay về, mà theo phản xạ nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mềm mại của cô.

Thế nhưng ngay sau đó, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ xa cách của Hạ Việt Hoài vang lên:

“Chúng ta chỉ là liên hôn thôi."

Đôi mắt xinh đẹp vô hồn của Ngọc Tích rưng rưng nước mắt, giọng nói mềm mại:

“Anh Hạ, vậy có phải là… Anh không hủy bỏ cuộc liên hôn này nữa đúng không ạ?"

Cô rũ mắt, nhẹ nhàng nghiêng đầu tránh khỏi bàn tay của Hạ Việt Hoài, nhưng tay thì vẫn nắm chặt lấy tay anh, đồng thời lấy lui làm tiến, không còn gọi anh là “chồng” nữa.

Hạ Việt Hoài tiếp tục hỏi:

“Tại sao cô lại ở đây?"

"Chồng à, em muốn ra ngoài tìm anh. Chỉ là em không thích những chỗ đông người, em có thể không tham gia được không… "

Lại một tiếng “chồng” bật thốt ra khỏi miệng, bàn tay của Hạ Việt Hoài đang bị cô nắm lấy vô thức run lên trong tích tắc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc