Nam Chính Đưa Tôi Cho Vai Ác Nuông Chiều, Sao Giờ Lại Hối Hận Rồi?

Chương 12

Trước Sau

break

Cảnh tượng mang tính "phản bội" này càng khiến Thẩm Dục Phong tức đến sôi máu.

Anh ta bảo cô gả cho Hạ Việt Hoài, chứ không bảo cô làm nũng với Hạ Việt Hoài!

Thế nhưng dù tức giận đến đâu, anh ta cũng không thể để lộ ra ngoài, chỉ có thể giữ vẻ mặt ung dung rồi nở một nụ cười nhã nhặn.

Từ đầu đến cuối, biểu cảm trên gương mặt Thẩm Dục Phong vẫn ôn hòa như thường lệ. Dung mạo thanh tú của anh ta từng được vô số người khen ngợi, nhưng khi đứng trước mặt Hạ Việt Hoài, so với khí chất quý phái thong dong của đối phương, anh ta không khỏi lộ ra vài phần thua kém.

"Tôi hiểu rồi, tổng giám đốc Hạ. Vậy tôi không làm phiền hai người nữa."

Thẩm Dục Phong quay người rời đi, Hạ Việt Hoài lại nói thêm một câu:

“Cô ấy là vợ tương lai của tôi, mong rằng sau này anh sẽ biết giữ chừng mực, đừng có lôi lôi kéo kéo giống như ngày hôm nay nữa."

"Đương nhiên, tôi sẽ chú ý giữ chừng mực."

Thẩm Dục Phong quay lưng lại, giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng gương mặt lại vô cảm, đôi mắt đào hoa đa tình lúc này lạnh lẽo như bị đóng băng.

Nửa đời trước của anh ta luôn thuận buồm xuôi gió, giống như đứa con cưng của trời, chỉ khi đứng trước mặt Hạ Việt Hoài, anh ta mới biết cảm giác bất lực là như thế nào.

Nhưng anh ta hiểu Ngọc Tích – Cô thường xuyên sẽ hay giận dỗi như vậy.

Hạ Việt Hoài sẽ không thật sự cho rằng chỉ cần liên hôn là sẽ chiếm được Ngọc Tích đấy chứ?

Hừ, đường dài mới biết ngựa hay.

Thẩm Dục Phong vừa đi ra thì va phải mẹ Thẩm đang lật đật chạy đến, anh ta liền chặn mẹ mình lại.

"Dục Phong, con cản mẹ làm gì? Ngọc Tích ở đằng kia kìa, con đã nói chuyện với nó xong chưa?"

Mẹ Thẩm nghiêng đầu nhìn về phía trước, còn định nói thêm gì đó, nhưng bị biểu cảm trên mặt con trai làm cho sợ tới mức im bặt.

Thẩm Dục Phong bình thản đáp:

“Mẹ à, Ngọc Tích đang ở chỗ Hạ Việt Hoài, chúng ta cũng đừng qua đó quấy rầy họ."

"À… Đúng đúng đúng, tổng giám đốc Hạ cũng đang ở đó sao? Vậy chúng ta đi về trước đi."

Bà ta quay đầu lại, không thể tin nổi nhìn hai người đang ôm lấy nhau đằng kia, mặt không chỉ cắt không còn giọt máu mà lòng cũng hoảng loạn vô cùng.

Chẳng lẽ tổng giám đốc Hạ thật sự nhìn trúng con bé mù kia? Thế thì những chuyện bà ta đã làm với Ngọc Tích… Không, sẽ không đâu. Bà ta thầm trấn an bản thân rồi đi theo con trai.

Lúc này trong vườn hoa chỉ còn lại hai người.

"Chồng à, cảm ơn anh đã cứu em…"

Ngọc Tích ngước mắt lên, dựa sát vào lồng ngực người đàn ông rồi nở một nụ cười rạng rỡ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc